Tại bữa tiệc mừng công của công ty, bạn trai đột nhiên hỏi tôi:
「Hồ sơ nhập hộ khẩu ngày mai là chốt sổ rồi, em vẫn chưa phát hiện ra số điểm của mình bị thiếu mất bốn mươi điểm sao?」
Đôi đũa trong tay tôi khựng lại giữa không trung.
Lâm Vi, cô bạn thân ngồi cạnh anh ta, bật cười khúc khích:
「Tôi và Lục Trầm Chu cá cược với nhau, xem thử cậu mất bao nhiêu ngày mới phát hiện ra cái tên trên bằng sáng chế bị xóa mất.
Tổng giám đốc Lục, thua cá cược thì phải chịu, tháng này nhớ đưa đón tôi đi làm nhé.」
Lục Trầm Chu bất lực gõ nhẹ lên trán cô ta.
Số điểm tích lũy suốt tám năm trời, vậy mà bị xóa sạch chỉ vì một ván cá cược.
Thời đại học, gia cảnh Lâm Vi không tốt, tôi từng m/ua cơm, đóng tiền trọ cho cô ta.
Cô ta không tìm được việc làm, cũng là tôi giới thiệu hồ sơ của cô ta cho Lục Trầm Chu.
Khi đó, cô ta rơm rớm nước mắt ôm lấy tôi, nói rằng nhất định sẽ báo đáp gấp bội.
Sau này, cô ta quả nhiên ngày càng có năng lực.
Cũng ngày càng hiểu Lục Trầm Chu hơn.
Họ tranh luận từ phương án dự án đến thứ hạng thành tích.
Từ việc ai hiểu khách hàng hơn, cho đến việc cá cược xem ai hiểu tôi hơn.
Miệng Lục Trầm Chu thì chê cô ta nghịch ngợm, nhưng tay lại tự nhiên đổi ly rư/ợu đ/á trước mặt cô ta thành nước ấm.
Vì dạ dày Lâm Vi không tốt.
Giống hệt tôi.
Chỉ là đã lâu lắm rồi, anh ta không còn nhớ rằng tôi cũng không thể uống đồ lạnh nữa.
Ai cũng biết, tôi và Lục Trầm Chu yêu nhau tám năm.
Cũng biết Lâm Vi là bạn thân nhất của tôi.
Nhưng không biết từ bao giờ, tôi lại trở thành người thứ ba để họ lấy làm trò tiêu khiển.
Mỗi lần như vậy, Lâm Vi đều ôm lấy tôi xin lỗi:
「Chúng mình chỉ đùa chút thôi mà, cậu là bạn thân nhất của tớ, chắc sẽ không chấp nhặt tớ đâu nhỉ?」
Lục Trầm Chu cũng sẽ giải thích thay cô ta:
「Người anh yêu là em, Vi Vi chỉ là hiểu rõ sự nghiệp của anh hơn thôi.」
Để trụ lại thành phố này, tôi từng ở trong căn phòng ngăn vách dột nát, chen chúc trên chuyến tàu điện ngầm lúc một giờ sáng, cũng từng tăng ca liên tục bốn mươi tiếng đồng hồ.
Lục Trầm Chu đưa điện thoại cho tôi:
「Bây giờ liên lạc với nhân sự vẫn còn cơ hội c/ứu vãn, em đi làm đơn xin khôi phục tên đi.」
Lâm Vi cũng lay lay cánh tay tôi thúc giục.
Tôi không nhận điện thoại.
Thực ra ba ngày trước, người phụ trách dự án dưỡng lão ở huyện tôi đã gửi thư mời làm việc cho tôi.
Ban đầu tôi còn do dự.
Bây giờ thì không cần nữa.
Hộ khẩu của thành phố này, tôi không cần nữa.
Lục Trầm Chu và Lâm Vi, tôi cũng không cần nữa.
Sau bữa tiệc mừng công, Lục Trầm Chu đuổi theo đến bãi đỗ xe, nhét điện thoại vào tay tôi.
「Em liên lạc với nhân sự bổ sung văn bản giải trình ngay đi, vẫn còn cơ hội khôi phục tên đấy.」
Tôi không nhận.
Anh ta đẩy điện thoại về phía trước: 「Hứa Niệm An, bốn mươi điểm này liên quan đến việc nhập hộ khẩu, đừng có gi/ận dỗi lúc này.」
「Xóa tên cần có x/ác nhận của người phụ trách.」 Tôi hỏi anh ta, 「Chữ ký đó là anh ký đúng không?」
Lục Trầm Chu rụt tay lại.
「Là anh ký. Vi Vi mới vào công ty, cần chứng minh năng lực của bản thân. Hồ sơ của em tốt như vậy, thiếu một lần ghi tên cũng chẳng ảnh hưởng gì.」
「Anh có biết bốn mươi điểm này sẽ ảnh hưởng đến việc nhập hộ khẩu không?」
「Thì sau này vẫn có thể bổ sung mà.」
Năm đầu khởi nghiệp, chúng tôi ở trong căn phòng ngăn vách.
Có lần mưa dột, tài liệu khách hàng ướt sạch.
Tôi thức suốt đêm, thổi khô từng tờ giấy một.
Lục Trầm Chu cũng thức trắng đêm cùng tôi, ôm lấy tôi và nói: 「Sau này tất cả thành quả của công ty, đều có một phần của em.」
Giờ công ty có thành quả rồi, cái tên đầu tiên anh ta xóa đi, lại chính là tên tôi.
Lâm Vi đuổi từ khách sạn ra, kéo tay tôi lại.
「Niệm An, xin lỗi cậu, tớ thực sự không biết bốn mươi điểm này quan trọng với cậu đến thế. Trầm Chu nói hồ sơ của cậu tốt, tớ mới đồng ý đổi thành tên tớ.」
Tôi rút tay lại: 「Trong tài liệu bằng sáng chế có ghi chú về số điểm mà.」
Cô ta cúi đầu: 「Lúc đó tớ không đọc kỹ. Chúng mình chỉ cá cược thôi, đừng vì chuyện này mà không coi tớ là bạn nữa nhé.」
Lục Trầm Chu nhíu mày: 「Cô ấy đã xin lỗi rồi. Ngày mai anh sẽ đích thân tìm nhân sự xử lý, được chưa?」
Lâm Vi ôm bụng: 「Trầm Chu, dạ dày em lại đ/au rồi, chắc là do vừa uống rư/ợu đ/á.」
Lục Trầm Chu lập tức mở cửa ghế phụ: 「Lên xe trước đi, anh đưa em về.」
Sau khi Lâm Vi ngồi vào, anh ta mới quay đầu nhìn tôi.
「Niệm An, em ngồi ghế sau đi. Chúng ta cùng về.」
「Tôi đi tàu điện ngầm.」
「Muộn thế này rồi, đừng có làm mình làm mẩy nữa.」
Tôi đi về phía ga tàu điện ngầm. Lục Trầm Chu không đuổi theo, anh ta phải đưa Lâm Vi đang đ/au dạ dày về.
Đến cửa ga, điện thoại rung lên tin nhắn từ nhóm làm việc ba người.
Lâm Vi nói: 「Cá cược tiếp một ván đi. Cược xem Niệm An có vì chuyện tôi ngồi ghế phụ mà gh/en không. Nếu trong mười phút cô ấy gọi điện, ngày mai anh m/ua bữa sáng cho tôi.」
Lục Trầm Chu trả lời: 「Đừng nghịch, cô ấy không phải người nhỏ nhen đâu.」
Lâm Vi lại hỏi: 「Thế nếu cô ấy cứ không gọi thì sao?」
「Thì em m/ua bữa sáng cho anh.」
Mười phút sau, Lục Trầm Chu gọi điện tới.
Giọng anh ta trầm xuống: 「Lâm Vi ngồi ghế phụ, em không hề để tâm sao?」
Tôi quẹt thẻ vào ga: 「Sau này ai ngồi cạnh anh, đều không còn liên quan gì đến tôi nữa.」
Tôi cúp máy.
Trở về căn nhà thuê, tôi mở thư mời làm việc nhận được ba ngày trước.
Dự án dưỡng lão ở huyện mới bắt đầu, đãi ngộ thấp hơn bây giờ, địa điểm làm việc cũng chỉ có một căn phòng trống trong khu dân cư.
Người phụ trách hỏi tôi: 「Trưởng phòng Hứa, bảy ngày nữa có thể đến nhận việc không?」
Tôi trả lời: 「Được ạ.」
Tôi bắt đầu thu dọn đồ đạc, khi Lục Trầm Chu về nhà, tủ quần áo đã trống một nửa.
Anh ta đ/è vali của tôi lại: 「Rốt cuộc em muốn làm mình làm mẩy đến bao giờ?」
「Không phải em chỉ muốn ép anh kết hôn thôi sao?」