Tôi thi đại học thất bại nhưng vẫn đỗ trường 985, anh họ tôi chỉ đỗ trường đại học hạng hai, còn bằng thạc sĩ là do ném tiền sang Úc mới lấy được.
Về đến nhà, tôi không vạch trần chuyện cô ấy mách lẻo, vẻ mặt vẫn bình thản như thường. Bởi vì tôi rất gh/ét xảy ra xung đột, tôi tận hưởng trạng thái cuộc sống yên bình.
Trước khi ngủ, tôi mở Xiaohongshu lên xem. Mức lương trong ngành trí tuệ nhân tạo (AI) cao đến mức đ/áng s/ợ. Trong khi đó, tôi lại đang mắc kẹt ở vị trí thuật toán truyền thống.
Tôi muốn đến Thượng Hải, đến Bắc Kinh. Muốn đi làm về AI. Muốn b/án căn nhà này đi, cùng với số tiền khác đang có trong tay để đầu tư, khởi nghiệp. Chí hướng cuộc đời tôi không phải là đi làm thuê cho người khác cả đời. Gia đình đúng là gánh nặng.
Bên gối, Quý D/ao cứ lầm rầm tự nói: "Em đã đi làm xét nghiệm nội tiết sáu chỉ số rồi, kết quả là không có vấn đề gì."
Tuổi tác đã cận kề ba mươi, cô ấy bắt đầu lo lắng về khả năng sinh sản của mình. Cô ấy còn nói bản thân có vấn đề về hệ miễn dịch. Nếu mang th/ai, có thể gây ra những triệu chứng nghiêm trọng hơn.
Nói đến đây, cô ấy lấy khuỷu tay huých tôi, khá tự luyến mà nói: "Này, Vương Duệ, anh cũng không nỡ để em vì sinh con mà mất mạng, chỉ còn lại anh với đứa trẻ đâu nhỉ. Thế thì tội nghiệp lắm!"
Giống như một thiết bị đã được cài đặt chính x/ác, trong đầu tôi nảy ra một ý nghĩ: Vậy thì gửi con về Trùng Khánh. Hoàn thành nhiệm vụ kết hôn sinh con, báo đáp bố mẹ, thế là vừa hay chẳng còn vướng bận gì, tha hồ vùng vẫy.
Quý D/ao vẫn cứ lải nhải ở đó. Tôi nghe mà thấy phiền. Đẻ được thì đẻ, không đẻ được thì thôi. Tôi có ép cô ấy đâu. Tất cả đều là họ hàng và bố mẹ cô ấy cứ thúc ép không ngừng.
Biết đâu họ muốn nhanh chóng có đứa con để trói buộc tôi, đến lúc đó bắt tôi phải xuất tiền xuất lực thì lại tiện quá. Bố mẹ tôi rất cởi mở, ngày lễ chỉ nghĩ đến việc đưa chúng tôi đi chơi, chưa bao giờ thúc ép.
Tử cung nhân tạo sắp ra đời rồi. Người đàn ông bản lĩnh sẽ không bao giờ lo lắng về việc sinh sản. Giống như Musk vậy, con cái đông đúc, gen tốt, có người còn tranh nhau sinh con cho ông ấy.
Haiz, hồi đó kết hôn thuần túy là một phút bốc đồng. Quý D/ao xinh đẹp, khiến tôi cảm thấy rất có ưu thế trước mặt những người bạn đang lo lắng về chuyện chọn bạn đời và bị ép đi xem mắt.
Hơn nữa hồi đó người theo đuổi cô ấy không ít. Ngoài bạn thanh mai trúc mã ra, còn có cả người trong công ty. Cô ấy lại chủ động đến gần tôi. Tôi đã bị cảm giác của người chiến thắng làm cho choáng váng.
Đăng ký kết hôn xong, cô ấy nhanh chóng bị sa thải. Nghĩ đến việc từ khoảnh khắc đó, cô ấy chẳng làm gì cả mà đã có thể chia nửa số lương, cổ phiếu của tôi, tôi thấy hối h/ận vô cùng.
Sau này mới biết, rất nhiều đồng nghiệp chỉ tổ chức đám cưới, vừa để báo cáo với bố mẹ, mà về tài sản lại chẳng có chút rủi ro nào. Về lý do không đăng ký kết hôn thì có đủ loại. Ngoài việc phụ nữ đã kết hôn chưa sinh con khó tìm việc, thì lý do hữu hiệu hơn là công việc quá bận, tạm thời chưa nghỉ phép kết hôn được, lương ở các tập đoàn lớn cao, quy đổi nghỉ phép kết hôn sang nhân dân tệ là một con số rất đáng kể.
Quốc khánh sắp đến rồi. Quý D/ao hỏi tôi dự định thế nào. Tôi không cần nghĩ ngợi: "Về nhà chứ sao."
Tốt nghiệp ở lại nơi khác sống, cầm bao nhiêu tiền của bố mẹ để m/ua nhà, ngày lễ tất nhiên là phải về thăm họ rồi.
Không nằm ngoài dự đoán, cô ấy nói: "Được. Em về cùng anh, anh mau m/ua vé đi."
Trước khi cưới chúng tôi đều chia đôi tiền (AA), nhưng trước thềm đám cưới, cô ấy đã làm ầm ĩ một trận, nói rằng cảm thấy như thế này chẳng giống vợ chồng chút nào. Tôi đã nhượng bộ, đồng ý chi trả một số chi phí chung. Nhưng việc m/ua sắm vật dụng sinh hoạt, ai là người cầm tay thì người đó trả, thường là cô ấy m/ua.
Kỳ nghỉ, vé máy bay từ Hàng Châu về Trùng Khánh, một vé hai ngàn, hai vé bốn ngàn. Tôi chuyển qua chuyển lại giữa các nền tảng, so sánh giá, cuối cùng cắn răng trả tiền. Cứ tiêu xài thế này thì bao giờ mới tích cóp được mười triệu.
Công việc hiện tại của Quý D/ao, một năm ki/ếm không nổi hai trăm ngàn, vận hành nhóm chúng tôi còn ki/ếm được nhiều hơn cô ấy.
Ngày mùng 2 tháng 10 xuất phát, ba tiếng sau máy bay hạ cánh. Bố mẹ ra cửa đón.
Hiện tại bố tôi lái một chiếc Volvo, giá hơn năm trăm ngàn, ông cảm thấy xe hãng này an toàn hơn.
Ở hàng ghế sau, Quý D/ao cứ không chịu ngồi yên, cô ấy bắt chuyện với bố tôi về bài hát mới của đ/ao Lang. Bố tôi rất vui, lập tức ngân nga theo. Hai người nói qua nói lại về lời bài hát. Nào là chuyển thế luân hồi, nào là Hàng Châu, Dư Hàng.
Quý D/ao lại nhắc đến chuyện tháng Năm đưa tôi đi xem concert của Lâm Ức Liên. Vé concert là do cô ấy m/ua.
Bố tôi nói: "Hình như vé concert bây giờ không dễ m/ua đâu nhỉ."
Quý D/ao nói: "Bố muốn nghe concert của đ/ao Lang ạ? Nghe nói khó giành vé lắm. Hay là thế này, bố đưa số chứng minh thư cho con. Con thử xem sao."
Cô ấy huých tôi: "Vương Duệ, anh cũng giành vé cùng em đi. Hiếm khi bố thích mà."
Phiền thật. Công việc bận rộn thế này, ai mà tâm trí đâu làm chuyện đó, thích thì nghe trên điện thoại mấy lần là được chứ gì.
Bố tôi lại rất thích kiểu này. Ông nói: "Nghe nói buổi diễn ở Trùng Khánh, người đông như kiến. Nhiều người cố tình đi máy bay đến, ngồi ngoài sân vận động nghe thôi cũng thấy vui rồi!"
"Tiểu Quý à, bố già rồi không biết dùng điện thoại, nếu con có thể giúp bố m/ua được vé, thì dù xa đến mấy bố cũng đi! Bố đi máy bay, đi tàu cao tốc, bố đều sẵn lòng đi."
Mẹ tôi chen vào: "Hừ, cái thân già của ông mà còn bày đặt. Ông đến Alipay còn chẳng biết dùng cơ mà."
Bà nhìn tôi qua gương chiếu hậu. Mẹ tôi không thích Quý D/ao lắm. Bà chê gia cảnh của Quý D/ao. Bố mẹ cô ấy chỉ buôn b/án nhỏ, đến cả lương hưu cũng không có. Chỉ trách là lần đầu Quý D/ao đến nhà tôi, bố tôi đã ưng cô ấy rồi.