Ngày bạn cùng phòng tôi bị chẩn đoán mắc u/ng t/hư dạ dày, giáo viên hướng dẫn yêu cầu chúng tôi phải nhường nhịn cô ta nhiều hơn.
Thế là, chúng tôi bị ép phải ôm đồm hết bài tập, trực nhật, giặt giũ... của cô ta.
Chỉ cần phàn nàn một câu thôi, là sẽ bị cả trường b/ạo l/ực mạng.
Cho đến ngày đó, tôi vô tình nhìn thấy một bài đăng được ghim trên trang Tiểu Lục Thư.
《Kế hoạch trải nghiệm nữ chính mắc b/ệnh nan y》.
1. Giả b/ệnh để tranh thủ sự đồng cảm của toàn trường.
2. Biến bạn cùng phòng thành nô lệ.
3. Cư/ớp lấy bạn trai của Lâm Hạ.
4. Phát động kêu gọi quyên góp toàn trường, cầm tiền bỏ trốn.
Tôi phóng to ảnh đại diện của người này lên, chính là ảnh chân dung của Tô Nhiễm.
Thì ra cô ta không hề bị b/ệnh, chỉ là một kẻ vị kỷ cực đoan.
Tôi lập tức gọi một cuộc điện thoại cho bố mẹ trọng nam kh/inh nữ của cô ta.
Ngày hôm sau, hai người đó mặc đồ tang, cầm phướn đến nơi, chuẩn bị làm đám cưới âm cho Tô Nhiễm để lấy tiền.
Tháng mười hai lạnh giá, nhiệt độ ngoài trời âm năm độ.
Tôi ngồi xổm ngoài ban công, đang dùng nước lạnh vò chiếc áo khoác phao màu trắng, hai bàn tay đỏ bừng vì lạnh.
Ngăn cách bởi một cánh cửa kính, trong ký túc xá lò sưởi bật rất ấm áp.
Tô Nhiễm đang mặc chiếc váy ngủ lụa mỏng manh, tựa vào chiếc ghế lười của tôi.
Vừa ăn quả cherry, vừa chơi game với người khác.
"Anh trai giỏi quá đi, ván này nhờ có anh bảo vệ em đấy~"
Tôi vẩy vẩy nước đ/á trên tay, đẩy cửa bước vào.
"Tô Nhiễm, áo khoác phao dày quá, máy giặt có thể giặt được, tại sao cứ nhất quyết ép tôi phải giặt tay cho cậu vào mùa đông thế này?"
Tô Nhiễm lập tức thu lại nụ cười trên mặt.
Cô ta ôm ngựk, lông mày nhíu ch/ặt.
"Hạ Hạ, trong máy giặt có mùi quần áo của các cậu."
"Tớ cứ ngửi thấy cái mùi hỗn tạp đó là dạ dày lại cuộn lên muốn nôn."
"Cậu cũng biết đấy, tớ chẳng còn sống được bao lâu nữa."
"Cậu không thể thông cảm cho người sắp ch*t như tớ một chút sao?"
Vừa nói, hốc mắt cô ta đã đỏ hoe, chực chờ rơi lệ.
Cảnh này vừa hay bị giáo viên hướng dẫn đi vào nhìn thấy.
Không nói không rằng, bà ta m/ắng tôi xối xả:
"Lâm Hạ, em làm cái gì thế hả?"
"Tô Nhiễm đã b/ệnh đến mức này rồi mà em còn chọc gi/ận nó, lòng trắc ẩn của em bị chó ăn rồi à?"
"Thưa cô, em..."
"Đừng giải thích nữa, không có lần sau đâu."
"Tô Nhiễm không còn nhiều thời gian nữa, hãy trân trọng khoảng thời gian ở bên nó đi!"
Nói xong, giáo viên đặt hộp sữa vừa m/ua lên bàn, rồi vỗ vỗ vai Tô Nhiễm.
"Cố lên, kiên cường chống chọi với u/ng t/hư nhé."
Trước khi ra cửa, bà ta còn lườm tôi một cái ch/áy mặt.
Nắm đ/ấm tôi siết ch/ặt rồi lại buông ra.
Giáo viên nói đúng, tôi chấp nhặt với một người sắp ch*t làm gì chứ?
Tôi quay người đi ra ban công.
Đang vò quần áo thì điện thoại trong túi rung lên.
Là tin nhắn WeChat của bạn trai tôi, Lục Tranh gửi đến.
"Hạ Hạ, em có quen người này không?"
Ngay sau đó, anh ấy gửi qua vài tấm ảnh chụp màn hình.
"Con nhỏ này cứ bình luận dưới video của anh, làm anh thấy gh/ê t/ởm kinh khủng."
Tôi mở ảnh chụp màn hình ra, là một tài khoản có ID là 【Công chúa b/ệnh tật đang trốn chạy】.
"Thật ngưỡng m/ộ Hạ Hạ có người bạn trai năng động như anh, đáng tiếc là em sắp ch*t rồi."
"Trước khi đi, em rất muốn được ngồi xe G-Class của anh trai một lần, dù chỉ một lần thôi『gif đáng thương』."
Tôi nhíu mày, giọng điệu này hình như là của Tô Nhiễm.
Tôi mở Tiểu Lục Thư tìm ID này, hóa ra cô ta đã cài đặt quyền riêng tư với tôi.
Điều này càng khiến tôi nghi ngờ.
Tôi mượn số điện thoại của bố, đăng ký một tài khoản mới.
Nhấp vào trang cá nhân, một bài đăng được ghim đ/ập ngay vào mắt.
《Kế hoạch trải nghiệm nữ chính mắc b/ệnh nan y》.
1. Giả b/ệnh để tranh thủ sự đồng cảm của toàn trường.
2. Biến bạn cùng phòng thành nô lệ.
3. Cư/ớp lấy bạn trai của Lâm Hạ.
4. Phát động kêu gọi quyên góp toàn trường, cầm tiền bỏ trốn.
Khu vực bình luận còn đầy những lời khen học hỏi, chắc là có không ít kẻ đang chuẩn bị bắt chước theo.
Tôi phóng to ảnh đại diện của người này lên, chính là ảnh chân dung của Tô Nhiễm.
Chà, cô ta hoàn toàn là người bình thường, giả b/ệnh để lừa người!
Thật là đê tiện!
Nhìn Tô Nhiễm vẫn đang chơi game trong ký túc xá.
Tôi không vạch trần cô ta ngay.
Mà gọi vào số điện thoại của bố cô ta.
Đây là số tôi có được khi làm hồ sơ xin học bổng cho Tô Nhiễm trước đây, lúc đó cũng biết bố mẹ cô ta đều là những kẻ cổ hủ trọng nam kh/inh nữ.
Lúc ấy chúng tôi còn thương hại Tô Nhiễm số phận hẩm hiu.
Bây giờ xem ra, đúng là cùng một giuộc cả.
Điện thoại kết nối, đầu dây bên kia vang lên tiếng đá/nh bài ồn ào, tiếp đó là một giọng nam khàn đặc.
"Ai đấy?"
Tôi dùng giọng điệu đ/au buồn:
"Chào chú, cháu là bạn cùng phòng của Tô Nhiễm."
"Tô Nhiễm bị chẩn đoán u/ng t/hư dạ dày giai đoạn cuối, bác sĩ nói nó không qua khỏi đâu, có lẽ chỉ trong một hai ngày tới thôi."
"Chú và dì mau đến gặp nó lần cuối, chuẩn bị hậu sự đi ạ."
Đầu dây bên kia im lặng ba giây.
Không đ/au thương, không khóc lóc.
Bố của Tô Nhiễm đ/ập mạnh vào đùi một cái, trong giọng nói thậm chí còn lộ rõ vẻ cuồ/ng hỉ:
"Sắp ch*t rồi à?"
"Ối giời ơi, ch*t hay lắm, ch*t đúng lúc lắm!"
"Thằng con ngốc bị t/ai n/ạn xe ch*t của nhà trưởng thôn đang thiếu người làm đám cưới âm đấy!"
"Người ta nói rồi, cho hẳn ba trăm ngàn, cầm tiền vừa hay m/ua nhà cho con trai tôi!"
Tôi sững người một lúc, rồi nén nụ cười nơi khóe môi, giả vờ giả vịt khuyên can.
"Như vậy không hay đâu ạ, giờ là xã hội pháp trị, làm đám cưới âm là không hợp pháp."
"Hơn nữa Nhiễm Nhiễm đã đủ đáng thương rồi, sau khi ch*t thì đừng hànhz hạz nó nữa."
"Đó là việc nhà chúng tôi, cô đừng có xen vào!"