Không có Lạc Lạc, thì không có Thụy Nhi.
Không có chúng, thì không có ngày hôm nay.
Nếu hỏi có điều gì hối h/ận không ư?
Chỉ hối h/ận vì không sớm cho bố của hai đứa trẻ dọn vào ở cùng.
Cho ở sớm, thu tiền thuê nhà sớm, bọn trẻ được bố yêu thương sớm hơn vài năm.
Thỉnh thoảng đêm khuya thanh vắng, tôi cũng từng nghĩ: Có nên tìm một người chồng không?
Kết hôn nghiêm túc, sống cuộc đời đứng đắn?
Nhưng cứ nghĩ đến việc kết hôn phải tốn kém, sính lễ, đám cưới, tiệc tùng, thứ nào mà chẳng cần tiền?
Nhỡ đâu nhìn nhầm, vớ phải một kẻ không ra gì, lại còn phải bù lỗ tiền bạc.
Kết hôn kiểu v/ay n/ợ ư?
Điều đó không phù hợp với bản tính của một người đàng hoàng như tôi.
Tôi lật người, chìm vào giấc ngủ.
Sáng hôm sau thức dậy, ánh nắng chiếu qua khung cửa sổ.
Dưới lầu vọng lên tiếng Chu Hạo Thành đang làm bữa sáng.
Trong sân, Triệu Nguyên Hy đang dắt Thụy Nhi chơi cầu trượt.
Lạc Lạc đạp chiếc xe đạp nhỏ, chạy từng vòng quanh sân.
Tiếng cười khúc khích bay đi rất xa.
Tôi nằm trên giường, lắng nghe những âm thanh này, khóe miệng từ từ nhếch lên.
Hiện tại như thế này cũng rất tốt, ít nhất thì họ sẽ không bao giờ đề cập chuyện kết hôn với tôi.