Kỷ niệm năm năm ngày cưới, Phong Nghiên Bạch tổ chức một bữa tiệc tối hoành tráng cho tôi.
Thế nhưng, ngay giữa bàn dân thiên hạ, anh ta lại dẫn cô thư ký vào nhà vệ sinh, ở riêng với nhau suốt một tiếng đồng hồ.
Khi bước ra, đôi môi cô thư ký đỏ mọng, chiếc váy Iót hơi nhăn nhúm, e thẹn nấp sau lưng anh ta.
Khách khứa trêu chọc: "Lại chơi trò kí/ch th/ích thế à? Vợ cậu mắt đỏ hoe cả rồi kìa, còn không mau qua dỗ dành đi."
Anh ta lại chỉ cười chẳng chút bận tâm: "Không sao, cô ấy ngủ một giấc là ổn thôi."
Chỉ vì tôi mắc chứng mất trí nhớ, mỗi ngày thức dậy đều quên sạch những chuyện đã xảy ra vào ngày hôm trước.
Cho nên suốt năm năm qua, dù anh ta có làm tôi tổn thương sâu sắc đến nhường nào, thì ngày hôm sau tôi vẫn như không có chuyện gì xảy ra, ân ái với anh ta như thuở ban đầu.
Nhưng anh ta không hề hay biết.
Ngay sáng nay, b/ệnh của tôi đã khỏi hẳn rồi.
Cô gái đó năm nay mới tốt nghiệp đại học, là thư ký mới được Phong Nghiên Bạch thay thế cách đây một tuần.
Dáng vẻ ngoan ngoãn đáng yêu, rất dễ ngượng ngùng, lúc này vẫn đang rụt rè nắm lấy tay áo vest của Phong Nghiên Bạch, giọng nói nhỏ nhẹ như mật: "Phong tổng... lần sau đừng như thế nữa, em xin anh."
Khách khứa nghe vậy đều không nhịn được cười đầy ẩn ý.
"Xem cậu kìa, chúng tôi vẫn còn ở đây mà cậu đã đưa người ta vào buồng vệ sinh hành sự suốt nửa buổi. Cô bé da mặt mỏng, cẩn thận kẻo cô ấy bỏ chạy đấy."
Phong Nghiên Bạch cũng cười, cúi đầu nhìn người trong lòng: "Chạy? Em nỡ sao?"
Đang lúc cười nói, người phục vụ bưng nước xoài tới.
Phong Nghiên Bạch vẫn ôm lấy vòng eo mảnh khảnh của cô thư ký, nhưng nụ cười hờ hững trên mặt biến mất ngay lập tức, anh đưa tay dập tắt điếu th/uốc rồi chặn người phục vụ lại.
"Làm ăn kiểu gì thế? Không biết vợ tôi bị dị ứng xoài à?"
"Đổi thành nước dừa đi, nhận lương rồi biến đi cho khuất mắt."
Mọi người lúc này cũng im bặt, lần lượt nhìn về phía tôi đang ngồi trên ghế sofa, thần sắc phức tạp.
Khuôn mặt cô thư ký trắng bệch trong giây lát, cô ta nghiến răng nhìn tôi một cái, trong mắt dường như có chút không cam tâm nhưng lại không dám lên tiếng.
Phong Nghiên Bạch dường như không hề hay biết, buông cô ta ra, tự mình bưng ly nước dừa ngồi xuống bên cạnh tôi, đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve đuôi mắt tôi, giọng điệu cưng chiều như đang dỗ dành một đứa trẻ.
"Ngoan, đồ uống lạnh, chỉ được uống nửa ly thôi. Nếu không tháng này đ/au bụng thì đừng có tìm anh mà khóc lóc."
Lần nào anh ta cũng vậy.
Sau khi đi ăn vụng xong lại giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, diễn vở kịch vợ chồng ân ái với tôi.
Người trong giới cũng đã sớm thấy quen rồi.
Dù sao ai cũng biết, ngay sau khi kết hôn cách đây năm năm, tôi đã mắc chứng mất trí nhớ.
Mỗi ngày thức dậy, tôi đều quên mất những việc xảy ra ngày hôm trước.
Cho dù ngày hôm trước anh ta có làm ra chuyện hoang đường thế nào, cho dù lúc đó tôi có tức gi/ận, đ/au lòng và khổ sở đến đâu, thì ngày hôm sau tôi vẫn sẽ vui vẻ sà vào lòng anh ta, hôn hít ôm ấp, ngọt ngào gọi anh ta là chồng.
Ví dụ như lần trước tôi đến công ty tìm anh ta, tình cờ bắt gặp anh ta và nữ cấp dưới đang hôn nhau trong phòng họp.
Tôi lập tức đ/ập phá tất cả những gì có thể chạm tới, khiến cả công ty vây quanh xem.
Thế nhưng anh ta chỉ bình tĩnh bảo người thu dọn đồ đạc, rồi đưa tôi về nhà.
Ngày hôm sau, tôi vẫn cười tươi rói hầm canh, tự mình mang đến văn phòng cho anh ta, cùng anh ta dùng bữa trưa.
Lại ví dụ như lần trước nữa, tôi đi nghỉ dưỡng về sớm, bắt gặp một nữ sinh đại học thuần khiết đang mặc đồ ngủ của tôi ở nhà.
Tôi lập tức gọi điện cho luật sư đòi ly hôn, Phong Nghiên Bạch cũng chỉ lặng lẽ nhìn tôi làm lo/ạn, phất tay bảo cô gái kia đi trước.
Ngày hôm sau tỉnh dậy, tôi vẫn đắm chìm trong nụ hôn chào buổi sáng của anh ta, chụp lại bóng lưng anh ta tự tay vào bếp làm bữa sáng để đăng lên mạng xã hội.
Còn lần trước nữa... năm ngoái, năm kia...
Nhiều đến mức tôi không nhớ nổi đã có bao nhiêu lần như vậy nữa.
Từ sự hối lỗi nhận sai ban đầu, kiên nhẫn hết mức để dỗ dành, bù đắp và ở bên tôi.
Cho đến ngày nay là sự đương nhiên, thậm chí ngoại tình công khai, nhưng lại làm ngơ trước nỗi đ/au của tôi.
Chỉ sau khi mọi chuyện xảy ra mới qua loa nói vài lời tử tế với tôi.
Tất cả mọi người đều đã quen với cảnh tượng này.
Tất cả mọi người đều đinh ninh rằng chúng tôi sẽ không ly hôn.
Nhưng anh ta không hề hay biết.
Ngay sau khi thức dậy vào sáng nay, tôi phát hiện b/ệnh của mình đã khỏi rồi.
Tôi nhớ lại tất cả mọi chuyện suốt năm năm qua.
Thấy tôi mãi không chịu nhận lấy ly nước, Phong Nghiên Bạch khẽ cười.
"Gi/ận thật rồi à? Hay là muốn chồng đút cho?"
"Hoặc là buồn ngủ rồi, muốn nghỉ ngơi? Có cần anh đưa em lên lầu không?"
Tôi cố nén sự cay đắng trong mắt, lắc đầu.
Khách khứa thức thời tản ra xung quanh, nhường lại không gian cho hai người chúng tôi.
Chỉ có cô thư ký Hạ Ninh kia vẫn đứng tại chỗ, nhìn chằm chằm vào chúng tôi.
Nhận thấy ánh mắt của tôi, Phong Nghiên Bạch quay đầu liếc cô ta một cái: "Em về công ty trước đi, anh ở lại với vợ. Có chuyện gì thì để mai hãy nói."
"Vâng... Phong tổng."
Đợi cô ta vừa đi vừa ngoái đầu lại, Phong Nghiên Bạch mới khẽ thở dài, đặt ly nước xuống rồi cầm tay tôi nghịch ngợm: "Được rồi Chi Chi, đừng gi/ận nữa. Em thấy cô ta không vừa mắt, anh đuổi cô ta đi là được chứ gì."
"Đi thôi, chồng bế em lên lầu, có tức gi/ận gì thì về phòng mình trút."
Tôi không muốn nói chuyện, chỉ rút tay lại, lấy khăn ướt chậm rãi lau từng ngón tay.
Khi đứng dậy, tôi không ngoảnh đầu lại mà nói: "Đừng chạm vào tôi."
"Tôi thấy bẩn."
Phía sau, Phong Nghiên Bạch sững sờ trong giây lát.
Có lẽ vì tôi không làm ầm ĩ hay khóc lóc đi/ên cuồ/ng như trước, nên anh ta có chút bất ngờ.