Năm đó khi Tô Tri Vãn đến trại trẻ mồ côi làm từ thiện, cô đã để mắt đến Giang Lễ.
Cô nài nỉ cha nhận nuôi cậu bé đáng thương này.
Từ đó, Giang Lễ một bước lên mây, trở thành con nuôi nhà họ Tô.
Đãi ngộ không kém cạnh gì Tô Tri Vãn.
Sống trong nhung lụa suốt mười năm.
Thế nhưng trong lòng Giang Lễ chỉ có một bóng hình mờ nhạt.
Đó là một người bà dẫn một cô bé bảy tuổi đến trại trẻ mồ côi làm tình nguyện.
Cô bé đã tặng cậu một cây kẹo mút.
Vị ngọt tan dần trên đầu lưỡi.
Giấy gói kẹo được cậu nâng niu giữ gìn suốt mười năm.
Cậu thề, nhất định phải tìm cho ra cô bé giấu kín trong lòng.
Để đền đáp ân tình cây kẹo mút năm nào.
Tôi không nhịn được mà thầm ch/ửi thề trong lòng.
Mười năm trước, tôi cho Giang Lễ một cây kẹo mút.
Vậy mà cậu ta nhớ kỹ đến thế.
Tô Tri Vãn cho cậu ta mười năm sống trong xa hoa nhung lụa, ném đi không biết bao nhiêu tiền của.
Vậy mà cậu ta chẳng nhớ lấy một chút ân tình, trái lại còn thường xuyên chỉ trích Tô Tri Vãn:
"Cô có biết không, cuộc sống ăn chơi sa đọa của cô ở đây, trong khi ở trại trẻ mồ côi còn bao nhiêu đứa trẻ không có cơm ăn."
"Tô Tri Vãn, chẳng lẽ cô không có lấy một chút lòng trắc ẩn nào sao?"
Thậm chí về sau còn hợp sức với nam chính để lật đổ nhà họ Tô.
Đúng là loại sói mắt trắng nuôi không bao giờ lớn.
Giang Lễ nhận ra tôi ngay tại chỗ.
Giọng nói vì kích động mà r/un r/ẩy:
"Là cô?"
"Cô còn nhớ không, mùa hè mười năm trước, ở trại trẻ mồ côi, cô đã tặng một cây kẹo mút cho một cậu bé?"
【Phân cảnh kinh điển đến rồi, nam phụ thâm tình và bé cưng sắp nhận ra nhau!】
【Tôi bây giờ còn kích động hơn cả nam phụ, thật không biết sau khi nhận ra nhau, nam phụ sẽ cưng chiều bé cưng thế nào đây.】
【Đừng nói nữa, đợi bé cưng nói ra cuộc gặp gỡ mười năm trước, hai người họ sẽ ôm chầm lấy nhau ngay, nữ phụ đ/ộc á/c chỉ có thể đứng một bên gh/en tị dậm chân thôi.】
Hừ.
Tôi dời mắt khỏi những dòng bình luận.
Cảnh giác nhìn Giang Lễ.
"Mùa hè mười năm trước?"
"Nhớ chứ, năm đó tôi ham chơi ngã từ trên cây xuống, g/ãy chân nát xươ/ng, phải nằm liệt giường ở nhà suốt hai tháng."
"Vậy, anh tìm tôi có chuyện gì không?"
【Không phải chứ, sao bé cưng lại không thừa nhận mình chính là cô bé năm đó?】
【Thế này thì cốt truyện với nam chính thứ hai còn đi tiếp kiểu gì?】
【Bé cưng ơi, cô hồ đồ quá, sao cô có thể không thừa nhận chứ? Cô có biết, Giang Lễ chính là người cưng chiều cô nhất trong ba nam chính không.】
Vậy sao?
Bình luận từng nói, Giang Lễ có tính cách cố chấp.
Để giữ tôi bên cạnh, thậm chí không tiếc giam cầm tôi dưới tầng hầm.
Ngày ngày thủ thỉ bên tai tôi:
"Tiểu Hòa, em mãi mãi là của anh."
Thật chẳng khác nào một kẻ bi/ến th/ái.
Tôi không cần sự cưng chiều của cậu ta.
Thứ tôi cần là tiền.
Là tiền đồ.
Là cuộc đời mà chính tôi có thể làm chủ.
Chứ không phải trở thành con chim hoàng yến được ba người đàn ông cưng chiều trong lòng bàn tay như bình luận nói.
Đến cả khả năng sinh tồn cũng không có.
Huống hồ, nhà họ Tô cho Giang Lễ bao nhiêu phú quý, cậu ta không biết ơn thì thôi.
Lại chỉ nhớ mỗi cây kẹo mút năm xu.
Người như vậy.
Sao tôi có thể tin cậu ta sẽ cưng chiều một người cả đời?
Giang Lễ không thể tin nổi nhìn chằm chằm vào đôi mày thanh tú của tôi.
Nét mặt tôi bây giờ chẳng khác gì hồi nhỏ, lớn lên hoàn toàn theo đúng tỷ lệ.
Rõ ràng là cùng một khuôn mặt.
Sao có thể không phải là tôi chứ?
Giang Lễ có chút nói năng lộn xộn:
"Tôi nhớ rõ mà, chính là cô đã đưa cho tôi một cây kẹo mút, ngay cả giấy gói kẹo tôi cũng nâng niu giữ gìn suốt mười năm."
"Mười năm qua, tôi luôn muốn tìm thấy cô, rồi đền đáp ân tình cây kẹo cô tặng tôi."
Giấy gói kẹo được giữ gìn cẩn thận được đưa ra trước mặt tôi.
Tôi mất kiên nhẫn gạt phắt đi.
"Tôi đã nói rồi, mười năm trước tôi bị g/ãy chân, làm sao có thể đến trại trẻ mồ côi được chứ? Anh chắc chắn là nhận nhầm người rồi!"
Giang Lễ đứng sững tại chỗ.
Phía sau cậu ta.
Sắc mặt Tô Tri Vãn dần trở nên u ám.
Giang Lễ được đón về nhà họ Tô mười năm.
Làm thiếu gia suốt mười năm.
Người này rất ít khi mỉm cười.
Tô Tri Vãn chỉ nghĩ cậu ta tính cách cô đ/ộc, bẩm sinh không thích cười.
Vì thế, thường xuyên m/ua những món đồ chơi đắt tiền để dỗ cậu ta vui.
Ai mà ngờ.
Giang Lễ không phải không biết cười.
Mà là chỉ biết cười với cô bé đã tặng cậu cây kẹo mút mười năm trước.
Thấy sắc mặt Tô Tri Vãn ngày càng lạnh lùng.
Tôi chống tay đứng dậy.
Phủi lớp kem dính trên người.
E dè nói:
"Chị ơi, quần áo em bẩn hết rồi, chị có thể cho em mượn bộ đồng phục bảo mẫu để thay không ạ?"
Tô Tri Vãn dẫn tôi đến phòng thay đồ của cô ấy.
Còn lớn hơn cả căn nhà tôi thuê ở khu ổ chuột.
Đám bạn thân của cô ấy chỉ vào những chiếc váy dạ hội treo trong tủ, kiêu hãnh nói:
"Thấy chưa, những bộ đồ này bộ nào cũng đáng giá cả triệu, cả đời này cô cũng không m/ua nổi đâu."
"Đúng thế, nếu không phải vì tiểu thư Tô, cô đến tư cách nhìn cũng chẳng có."
"Đồ nhà quê, cứ từ từ mà gh/en tị đi."
Tô Tri Vãn chậm rãi nhấp một ngụm trà.
Tự mãn vì đã hoàn toàn đ/è bẹp được tôi.
Sắc mặt cũng dịu đi đôi chút.
Lắng nghe tiếng tôi "vỡ mộng".
Nhưng chỉ nghe thấy tôi ngưỡng m/ộ nói:
"Những bộ đồ này đẹp thật đấy."
"Chị ơi, em ngưỡng m/ộ chị quá, có nhiều quần áo xinh đẹp thế này."
"Nhưng mà, em mặc đồ bảo mẫu là được rồi, kẻo làm bẩn những bộ đồ đẹp đẽ này của chị."
Khi tôi nói những lời này.
Đôi mắt sáng lấp lánh nhìn tiểu thư.
Từng lỗ chân lông của Tô Tri Vãn đều toát lên vẻ thoải mái.
Phóng khoáng nói: