【Gọi người ta là chị họ ngốc nghếch? Các người có quên là sau này chị họ này đã thuận lợi "chính chuyên" trở thành mẹ kế của nam chính không? Rõ ràng là vợ chính thức nhưng lại cam tâm tình nguyện hiến kế cho nhà họ Trương, phối hợp với họ để "mượn bụng sinh con", có cái nhẫn nại nuốt trôi mọi tủi nh/ục thế này, bảo sao cuối cùng người ta có thể trở thành người chiến thắng trong cuộc đời.】
【Nói như vậy thì, nam chính có thể thuận lợi chào đời, chúng ta chẳng phải nên khấu đầu lạy tạ chị họ này một cái sao!】
……
Những dòng chữ trên màn hình bình luận khiến tôi toát mồ hôi hột.
Nhìn cặp vẹt đang nằm gọn trong tay Oanh Oanh, bị con bé đùa nghịch tùy ý mà không hề có ý định phản kháng, lòng tôi lạnh dần theo từng tấc.
Hóa ra, tôi chỉ là một nữ phụ pháo hôi trong cuốn tiểu thuyết ngôn tình đô thị—người mẹ sẽ ch*t đúng vào ngày sinh hạ nam chính.
Sự tồn tại của tôi, chỉ là để sinh ra nam chính trong cuốn sách này.
Chồng tôi, Trương Hiểu Cường, là một kẻ l/ừa đ/ảo.
Ngay từ trước khi đến với tôi, anh ta đã có một đứa con gái với mối tình đầu, cũng chính là chị họ của tôi, Tần Tố Hà.
Trương Hiểu Cường là sinh viên đại học, nhưng Tần Tố Hà lại chưa học hết trung học đã vào xưởng làm việc.
Sự chênh lệch về học vấn khiến nhà họ Trương vô cùng bất mãn với cô con dâu tương lai Tần Tố Hà.
Nhà họ Trương ban đầu đã giao kèo với Tần Tố Hà, chỉ cần cô ta sinh được cho nhà họ một đứa con trai, sẽ cho cô ta và Trương Hiểu Cường đăng ký kết hôn và tổ chức đám cưới.
Nhưng đáng tiếc, Tần Tố Hà từ thời trung học đã bắt đầu ph/á th/ai cho Trương Hiểu Cường nên cơ thể đã để lại di chứng.
Sau khi sinh con gái Oanh Oanh xong thì không thể mang th/ai được nữa.
Thấy nhà họ Trương có dấu hiệu ép Trương Hiểu Cường chia tay với cô ta, cô ta liền nghĩ ra một chiêu tồi tệ—
Giới thiệu tôi cho Trương Hiểu Cường, để tôi sinh con trai cho anh ta.
Điều kiện của tôi tốt hơn Tần Tố Hà rất nhiều, gia đình tuy không phải giàu sang phú quý nhưng cũng thuộc hàng khá giả.
Quan trọng nhất, tôi là con một.
Bố mẹ chồng sau khi nghe cô ta kể về gia cảnh của tôi, mắt sáng rực lên, mấy người họ ăn ý với nhau ngay lập tức, bắt đầu lên kế hoạch se duyên cho tôi và Trương Hiểu Cường.
Tôi vốn là người nhẹ dạ cả tin.
Có chị họ ở bên cạnh rót mật vào tai, cộng thêm Trương Hiểu Cường vẻ ngoài cũng khá bảnh bao.
Qua lại vài lần, chúng tôi thành đôi.
Ban đầu tôi muốn tận hưởng thế giới hai người thêm một thời gian, mỗi lần qu/an h/ệ vợ chồng đều áp dụng các biện pháp phòng tránh đầy đủ.
Nhưng không ngờ, vẫn "trúng chiêu" ngoài ý muốn và có con gái.
Sau khi sinh không lâu, nhà họ Trương đã thúc giục tôi sinh đứa thứ hai, nhưng tôi đã quyết tâm chỉ cần một đứa, kiên quyết không chịu nhượng bộ.
Thấy trì hoãn đã ba năm, Tần Tố Hà sốt ruột, thậm chí còn buông lời không kiêng nể:
"Đã bảo chỉ cần một đứa, vậy thì con nhóc ch*t ti/ệt đó đừng sống nữa."
Câu nói này của cô ta được nhà họ Trương ghi lòng tạc dạ, cả gia đình ba người đóng cửa bàn mưu tính kế h/ãm h/ại Anh Anh của tôi.
Còn tôi, cuối cùng vì cái ch*t của con gái mà tâm trí suy sụp, sau một lần s/ay rư/ợu đã bị Trương Hiểu Cường cưỡng ép, mang th/ai đứa con trai mà họ mong muốn.
Để thuận lợi bước lên vị trí chính thất, Tần Tố Hà dưới sự ngầm đồng ý của Trương Hiểu Cường đã liên tục bồi bổ cho tôi, cuối cùng dẫn đến cái kết tôi băng huyết mà ch*t.
Hai triệu tiền của hồi môn mà bố mẹ cho tôi khi cưới cũng thuận lợi chui vào túi Trương Hiểu Cường. Nhà họ Trương và Tần Tố Hà giẫm lên x/ác tôi và con gái để phát triển ngày càng mạnh, thậm chí sau này còn lừa gạt bố mẹ tôi, cư/ớp đoạt tất cả mọi thứ của gia đình tôi.
Trong cuốn sách này, tôi và con gái, cùng với gia đình ngoại của tôi, đều là những kẻ pháo hôi, chỉ được nhắc đến qua vài dòng ngắn ngủi.
Nhưng đã để ông trời cho tôi biết tất cả những điều này, thì lần này, tôi nhất định sẽ khiến những kẻ mặt người dạ thú kia phải trả giá!
"Được rồi, quà đã gửi xong, chúng tôi đi đây."
Lời của Tần Tố Hà kéo suy nghĩ của tôi trở lại, chỉ thấy cô ta cúi người nhặt lồng chim dưới đất lên, dỗ dành Oanh Oanh bên cạnh:
"Bảo bối, mang vẹt vào lồng đi, chúng ta mang về nhà từ từ chơi."
Con gái trong lòng tôi thấy vậy thì cuống lên, vùng ra khỏi tay tôi định chạy đến cư/ớp.
Tôi vội vàng kéo con bé lại, bế thốc lên rồi lùi lại phía sau bốn năm bước.
"Bảo bối ngoan, câu chuyện của Đậu Đậu nhỏ chẳng phải đã dạy chúng ta rằng có đồ tốt phải chia sẻ với bạn bè sao? Cặp vẹt này chúng ta cứ nhường cho chị nhé, lát nữa mẹ lại đưa con đi m/ua một cặp khác tốt hơn được không?"
Tôi nhẹ nhàng vỗ lưng con gái dỗ dành, rồi quay sang nói với Tần Tố Hà:
"Vì Oanh Oanh thích thế nên cặp vẹt này tặng lại cho con bé luôn nhé! À đúng rồi, mẹ chồng em bảo giống vẹt này rất thông minh, phải thường xuyên trò chuyện với nó thì nó mới thân thiết, còn nữa..."
Tôi chưa nói hết câu đã bị Oanh Oanh c/ắt ngang:
"Biết rồi biết rồi, dì nhỏ thật lắm lời! Mẹ ơi, về nhà mang vẹt vào phòng con được không? Con muốn dạy chúng học nói."
"Được được được, bảo bối thích thì cứ để chúng ở bên cạnh con mỗi ngày."
Màn hình bình luận bùng n/ổ:
【Không phải chứ? Chuyện gì thế này??? Vẹt b/ệnh sao lại rơi vào tay hai mẹ con Tần Tố Hà rồi? Đừng mà!! Nam chính bảo bối của tôi có còn được chào đời thuận lợi nữa không!】
【Tần Tố Hà này vốn tự phụ thông minh, sao lần này lại làm chuyện ng/u xuẩn thế này??? Không phải chứ, mất nam chính bảo bối của tôi rồi, thì tôi còn xem cái quái gì nữa ở cuốn tiểu thuyết này đây!】