Vương Kiệt làm việc luôn rất đáng tin cậy, chưa đầy hai phút đã gửi số phòng cho tôi, còn kèm theo một đoạn video quay cảnh Trương Hiểu Cường đang ôm ấp tình tứ với cô thực tập sinh bước vào khách sạn.
"Chị Triệu, thế nào? Có cần em xử lý hắn ngay bây giờ không?"
Vương Kiệt thấy tôi bị cắm sừng thì vô cùng phẫn nộ, lập tức muốn dẫn người đi bắt gian giúp tôi.
Tôi ngăn cậu ấy lại, dù sao thì tôi đã có ứng viên tốt hơn rồi.
Tôi nhờ cậu ấy giúp gửi đoạn video đó, cùng với tên khách sạn và số phòng, qua một số điện thoại ảo cho Tần Tố Hà.
Để tiếp thêm động lực cho ả, tôi còn chu đáo gửi kèm file ghi âm lúc nãy.
Kèm theo một câu nhắn:
【Dù sao chúng ta cũng là chị em họ, em cũng không nỡ mặc kệ chị.】
【Nhưng chị họ à, chị có đắc tội gì với anh Cường không thế? Vừa nãy em định nhờ anh ấy qua đón chị và cháu đi b/ệnh viện, mà anh ấy đột nhiên nổi trận lôi đình.】
Tin nhắn vừa gửi đi chưa đầy ba giây, điện thoại đã rung lên bần bật.
Tần Tố Hà gửi cho tôi hàng chục tin nhắn liền.
Tôi không thèm mở xem.
Phần bình luận đã hoàn toàn phát đi/ên:
【Vãi chưởng!!!!!!!!!! Nữ phụ chơi gắt quá!!!!!!!!!!】
【Không phải chứ, mọi người không thấy lạ à? Sao nữ phụ lại biết tra nam đang làm gì? Tôi nhớ cốt truyện gốc đâu có đoạn này, chẳng lẽ... cô ấy nhìn thấy chúng ta nói chuyện?】
【Ôi mẹ ơi, cậu nói thế làm tôi nổi hết cả da gà! Thảo nào tôi cứ thấy cô ấy đột nhiên như biến thành người khác, lại còn như biết trước tương lai, nhìn tình hình này thì mọi chuyện đều thông suốt rồi.】
【Vậy là tất cả những gì nữ phụ đang làm, là để b/áo th/ù cho bản thân và con gái trong cốt truyện gốc sao?】
【Nói đi cũng phải nói lại, chiêu "mượn d/ao gi*t người" này của Nghiên Trân đỉnh thật! Tôi hóng diễn biến tiếp theo quá!】
…
Tần Tố Hà không làm tôi thất vọng.
Một tiếng sau, tôi nhận được một đoạn video do Vương Kiệt gửi tới.
【Ôi mẹ ơi chị Triệu, bà đi/ên này là chị họ chị thật đấy à? Đỉnh thật! Chị nhìn cái đôi mắt không chớp, động tác nhanh gọn dứt khoát của ả đi, tôi xin gọi ả là Edward tay kéo!】
Ngay khi bấm vào video, tôi suýt chút nữa thì ném cả điện thoại đi.
Chỉ thấy Tần Tố Hà mặt đỏ gay gắt từ phía sau rút ra một cây kéo, vung thẳng về phía hạ bộ của Trương Hiểu Cường.
Theo sau tiếng kêu như heo bị chọc tiết của Trương Hiểu Cường, thứ kia rơi xuống từ ống quần hắn, rồi Tần Tố Hà không chút do dự dẫm lên, chà đạp đi/ên cuồ/ng.
Vương Kiệt gửi tin nhắn thoại đúng lúc:
"Nói thật là chị Triệu ạ, chị họ chị cũng có chút bản lĩnh đấy. Cái sự tà/n nh/ẫn đó, em nhìn thôi mà cũng thấy lạnh hết cả hạ bộ."
Tôi nghe cậu ấy kể lại đầu đuôi sự việc.
Tần Tố Hà dù đang sốt, nhưng có lẽ vì bị cơn gi/ận dữ thúc đẩy, nên chỉ chưa đầy nửa tiếng sau khi nhận được tin đã lao đến khách sạn, xông thẳng vào phòng Trương Hiểu Cường.
Lúc ả gõ cửa, Trương Hiểu Cường vừa xong việc, tưởng đồ ăn ngoài mình đặt đã tới, chỉ khoác chiếc khăn tắm lỏng lẻo ra mở cửa.
Cô thực tập sinh đang nằm trần trụi trên giường lướt điện thoại.
Tần Tố Hà nhìn thấy cảnh này thì phát đi/ên, đẩy mạnh Trương Hiểu Cường ra, xông vào túm tóc cô thực tập sinh mà t/át tới tấp.
Cô thực tập sinh bị đá/nh đ/au kêu oai oái, lúc này Trương Hiểu Cường mới phản ứng lại.
Hắn lao tới đ/á Tần Tố Hà văng xuống đất.
Tần Tố Hà vốn đang sốt cao, sau cú đ/á đó lại đ/ập mạnh đầu vào góc bàn bên cạnh, trán rá/ch một đường lớn.
Trương Hiểu Cường không những không xót xa mà còn đuổi ả cút đi.
Tần Tố Hà gào thét chất vấn hắn, động tĩnh lớn đến mức thu hút rất nhiều người vây xem.
Trương Hiểu Cường vốn là kẻ sĩ diện, thấy vậy càng không nể nang, dứt khoát phủi sạch qu/an h/ệ.
Hắn tuyên bố Tần Tố Hà chỉ là mụ đi/ên yêu mà không được, hắn và ả chẳng có qu/an h/ệ gì cả.
Hắn còn ôm cô thực tập sinh vào lòng, nói hai người họ mới là một cặp.
Tần Tố Hà dưới sự kí/ch th/ích tột độ đã gi/ận đến mất trí, đó mới là lý do xảy ra cảnh tượng trong video.
Vương Kiệt nói tiếp:
"Chị họ chị sau khi thiến xong cũng ngất lịm đi, cô thực tập sinh kia không biết là bị dọa đi/ên hay sao mà cứ gào thét không ngừng, hiện trường hỗn lo/ạn vô cùng.
"Có người báo cảnh sát, giờ cả ba người đều đã được xe cấp c/ứu đưa đi rồi. Em đoán là b/ệnh viện sẽ sớm liên lạc với chị thôi."
Vương Kiệt vừa dứt lời, điện thoại tôi đã reo lên.
Là cuộc gọi từ b/ệnh viện.
"Người nhà b/ệnh nhân Trương Hiểu Cường đúng không? Mời chị đến b/ệnh viện thành phố ngay, tình trạng b/ệnh nhân hơi nghiêm trọng, cần phải phẫu thuật gấp."
Tôi bảo họ là mình đang ở Tam Á, hãy liên lạc với mẹ hắn.
Sau đó tôi mới ung dung thu dọn hành lý, đặt vé máy bay trở về, chuẩn bị quay lại xem kịch hay.
Sau khi máy bay hạ cánh, tôi gửi con gái về nhà ngoại, mang theo bản thỏa thuận ly hôn đã chuẩn bị sẵn, thong thả đi đến b/ệnh viện.
Trương Hiểu Cường đã phẫu thuật xong và được đưa vào phòng b/ệnh, chỉ là vẫn đang hôn mê.
Điều làm tôi ngạc nhiên là bà mẹ chồng tốt bụng của tôi cũng đang trong tình trạng cấp c/ứu.
"Chuyện là thế này, bộ phận sinh dục của chồng chị vì bị dẫm nát bét nên không còn khả năng phục hồi, mẹ chồng chị sau khi nghe tin này, có lẽ vì quá hoảng lo/ạn nên m/áu dồn lên n/ão gây ra đột quỵ, không biết có qua khỏi không."
Từ phía y tá, tôi cũng biết được tình hình của Tần Tố Hà và cô thực tập sinh.