Diệp Chí Viễn mỗi tối đều mang bình nước của tôi về nhà anh ấy, sáng hôm sau đổ đầy nước nóng rồi mang lại cho tôi. Thế nhưng một ngày nọ, khi tôi mở bình ra uống, phát hiện bên trong lại là sữa tươi nguyên chất.
Khi mùi sữa tanh nồng xộc vào mũi, tôi theo bản năng mà buồn nôn. Lư San San nhìn thấy vậy liền sa sầm mặt mày m/ắng nhiếc: “Đúng là đồ heo rừng không biết thưởng thức cao lương mỹ vị, rót cho chút sữa mà không uống còn bày đặt nôn ọe, đúng là không biết điều!”
Sáng tôi chưa ăn gì, bụng đói meo nên thực sự không nôn ra được, nhưng ngửi thấy mùi sữa tanh tôi lại không nhịn được mà nôn khan. Diệp Chí Viễn bước tới quát Lư San San: “Ninh Tĩnh bị dị ứng sữa, sao cô lại đổ sữa của cô vào bình của em ấy?”
“Tôi làm sao biết cậu ta dị ứng sữa? Sữa tôi uống không hết một túi nên đổ cho cậu ta nửa túi thôi, anh đừng có gi/ận!”
“Diệp Chí Viễn, tại sao bình nước của tôi lại ở trong tay cô ta?”
“Ninh Tĩnh, anh xin lỗi, tối qua San San nói cô ấy có thể giúp em rót nước, nên anh mới đưa bình của em cho cô ấy.”
Tôi tiện tay vứt luôn cái bình chưa dùng được một tháng vào thùng rác.
Tôi không chút biểu cảm nói với Diệp Chí Viễn: “Làm phiền anh chuyển khoản cho tôi 89 tệ tiền cái bình, và từ nay về sau không cần làm phiền anh mang nước nóng cho tôi nữa.”
Sắc mặt Diệp Chí Viễn cứng đờ, anh ta lủi thủi rời đi. Sau khi anh ta chuyển khoản qua WeChat, tôi chặn thẳng anh ta.
Kể từ ngày đó, tôi không còn đi học cùng anh ta nữa mà tự đạp xe.
Diệp Chí Viễn tìm tôi, vô cùng tức gi/ận nói: “Phó Ninh Tĩnh, sao em không ngồi xe anh nữa?”
“Diệp Chí Viễn, tôi hy vọng anh và Lư San San có thể tránh xa tôi ra.”
Diệp Chí Viễn lại cười khẩy: “Ninh Tĩnh, có phải em đang gh/en không?”
“Diệp Chí Viễn, từ nay hãy gọi tên đầy đủ của tôi! Tôi thực sự không muốn có bất kỳ qu/an h/ệ nào với hai con ruồi các người.”
“Phó Ninh Tĩnh, đây là lời em nói đấy, đừng có mà hối h/ận!”
Diệp Chí Viễn nói xong một cách tuyệt tình rồi quay lưng bỏ đi, lúc đi còn ném cả cuốn sách trên tay. Đúng là bị đi/ên!
Đã lên lớp 12, không có gì quan trọng hơn việc học. Không thèm để tâm đến những lời mỉa mai của Lư San San, tôi dồn hết sức lực vào việc học, không so đo, cũng không muốn so đo nữa.
Ngày hôm sau, Diệp Chí Viễn đến lớp với bộ dạng mặt mũi bầm dập. Rõ ràng là bị người ta đá/nh, nghe nói là ở con ngõ nhỏ không xa trường học, nơi đó không có camera giám sát. Anh ta đã báo cảnh sát nhưng vì không thấy mặt kẻ đá/nh người nên cuối cùng cũng chẳng đi đến đâu.
Không biết vị đại hiệp tốt bụng nào đã ra tay, tôi nhìn thấy mà thấy vui sướng vô cùng.
Chương 4
Suốt cả kỳ nghỉ đông, tôi ở hẳn nhà cô tại Kinh Đô, đến gần ngày khai giảng mới quay về. Vì thực sự không muốn nhìn thấy Diệp Chí Viễn và Lư San San, tôi cố ý tránh mặt họ. Lúc đi học thì đi sớm, tan học lại ngồi ở lớp làm bài tập một lúc mới về nhà.
Nhiều lần anh ta đợi tôi trước cửa nhà từ rất sớm, tôi đều coi như không thấy. Để tránh anh ta, tôi ngồi thẳng xe của bố đến trường.
Anh ta chắc là gi/ận rồi, không còn dỗ dành tôi nữa, thậm chí còn thường xuyên đi cùng Lư San San hơn.
Tôi làm ngơ không nghe, lại càng nhìn mà như không thấy.
Thế nhưng luôn có những kẻ muốn nhảy nhót trước mặt tôi.
Hôm đó sau giờ học, tôi đi vệ sinh quay lại thì thấy Lư San San đang đổ thứ gì đó lạ vào bình nước của mình, tôi lớn tiếng chất vấn: “Cô đang làm gì đấy? Lư San San.”
Vì bình thường tôi nói chuyện luôn ôn hòa, nên khi thấy tôi nghiêm nghị, các bạn học theo bản năng đều im lặng.
“Tôi... tôi chỉ đổ chút nước vào bình cho cậu thôi,” Lư San San ấp úng, nói quanh co.
“Nước mà lại có màu à? Cô đang hạ đ/ộc tôi đấy hả?”
“Phó Ninh Tĩnh, đừng có nói nhảm, tôi chỉ mang sữa tươi cho cậu thôi.”
“Biết rõ tôi bị dị ứng mà còn đổ sữa tươi vào bình của tôi, không phải hạ đ/ộc thì là gì?”
Vì lúc đó không gian im lặng nên lời tôi nói các bạn học đều nghe rất rõ, ánh mắt nhìn Lư San San đều thay đổi.
Cô ta cuống lên, lập tức phản pháo: “Cậu đừng có nói bậy, tôi chỉ đùa với cậu thôi, đến chút đùa này mà cũng không chịu nổi à!” Cô ta cố tình đá/nh tráo khái niệm.
“Lư San San, tôi không nhớ là chúng ta thân đến mức có thể đùa giỡn tùy tiện như vậy. Tôi nhớ lần trước đã nói rõ với cô rồi, làm ơn tránh xa tôi ra, tôi không thích cô, vậy mà bây giờ cô lại dám hạ đ/ộc tôi?”
“Ninh Tĩnh, cậu đừng có được đằng chân lân đằng đầu, San San chỉ thích đùa thôi, cậu đừng vì cô ấy thân với tôi mà có ý kiến với cô ấy.” Diệp Chí Viễn lập tức biện hộ cho Lư San San.
“Diệp Chí Viễn, gia cảnh bình thường, ngoại hình bình thường, tầm nhìn bình thường, điểm cộng duy nhất là học hành tạm ổn, mà giờ thành tích còn chẳng bằng tôi, ai cho anh sự tự tin để cảm thấy như vậy? Sao nào, cô ta hạ đ/ộc tôi, tôi còn phải quay lại cảm ơn cô ta chắc?”
“Lư San San, có phải cô đang hạ đ/ộc tôi không?”
Nghe lời tôi, mặt Diệp Chí Viễn tái mét, anh ta t/át thẳng vào mặt tôi một cái. Xung quanh im lặng như tờ, các bạn học đều vây lại xem trò hề này.
“San San chỉ đổ chút sữa tươi vào bình của cậu thôi, thì đã sao? Cậu cũng đã uống đâu, cũng có bị dị ứng đâu, cậu cứ làm quá lên để làm gì?”
“Các người cứ đợi đấy!” Tôi bước thẳng ra ngoài.