Anh ta, căn bản không đủ trình để chơi với tôi!
Lâm Khâm nghĩ đến những điều này mà tức đến nghiến răng ken két.
Anh ta nhớ lại việc tôi nói chê căn nhà tiểu tam từng ở là bẩn thỉu, đã tặng cho anh ta, liền vực dậy tinh thần nói: "Không sao, chỗ Nhu Nhu anh để rất nhiều đồ giá trị."
"Cô ấy luôn muốn một đám cưới hoành tráng, chúng ta cứ làm lớn lên để vả vào mặt Thẩm Sách Tâm một cái thật đ/au!"
Người nhà họ Lâm đều tán thành.
Một đám người đứng trong căn biệt thự mà Vương Nhu Nhu từng ở.
Bên trong trống trơn, bốn bức tường trơ trọi, một cơn gió thổi qua, tờ giấy ăn sót lại trên sàn cuộn tròn bay đi.
Một bà dì tóc xoăn từ trên lầu đi xuống: "Ơ? Ai đấy, các người làm gì trong nhà tôi thế!"
"Xâm phạm gia cư bất hợp pháp phải không?! Tôi báo cảnh sát đấy nhé!"
Một cái chổi bay tới, trúng ngay giữa trán cô của Lâm Khâm, bà ta lập tức há cái miệng b/éo m/ập ra gào khóc.
Cả đám người hợp sức mới nhe răng trợn mắt đẩy được bà ta đi.
Hóa ra Vương Nhu Nhu biết Lâm Khâm không còn tiền, không chừng còn phải ngồi tù, liền lập tức ph/á th/ai rồi cuốn gói bỏ trốn.
Ngay cả căn nhà cũng b/án sạch.
Nhưng lại gặp đúng gã l/ưu ma/nh từng được thuê để diễn kịch với bà già kia ở thành phố lân cận.
Gã l/ưu ma/nh thấy tiền sáng mắt, trong lúc cư/ớp bóc, Vương Nhu Nhu buông lời ch/ửi bới, nhục mạ gã thậm tệ.
Gã l/ưu ma/nh nổi cơn thịnh nộ, ch/ém liên tiếp năm mươi bảy nhát.
Nhát nào cũng không trúng chỗ hiểm, cuối cùng ả ch*t vì mất m/áu quá nhiều.
Tôi giơ ngón tay cái lên với Diệu Diệu.
Con bé giỏi lắm, làm việc không để lại một chút dấu vết nào.
Thực ra người mất khả năng sinh sản trong vụ sạt lở núi năm đó là Lâm Khâm, không phải tôi.
Tôi biết lòng tự trọng của anh ta cao, nên mới nói dối là bản thân mình.
Giờ đây tin đồn Lâm Khâm không thể sinh con ngày càng lan rộng.
Để lấy lại thể diện, anh ta đặc biệt livestream đi kiểm tra, kết quả là thật sự không thể sinh con.
Lại đổi thêm mấy b/ệnh viện nữa, đều nói anh ta không có khả năng sinh sản.
đá/nh giá của cư dân mạng về việc này vô cùng đồng nhất: "Ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha!"
Trước kia vì con cái mà đòi ly hôn, còn có người khen anh ta là người đàn ông truyền thống tốt, giờ thì đúng là một trò cười.
Ngay cả những người họ hàng từng đứng về phía anh ta cũng quay mũi dùi về phía anh ta.
Gia đình cô của anh ta lại càng cuỗm sạch số tiền còn lại rồi bỏ trốn.
Hà Chiêu Đệ tâm trạng kích động, lại không có ai chăm sóc tử tế, ch*t trên giường đến mức bốc mùi mới được người ta phát hiện ra.
Lâm Khâm giờ đây như con chuột chạy qua đường, ai cũng muốn đá/nh.
Dáng vẻ từng hiên ngang nay đã c/òng xuống.
Mái tóc từng được chăm chút kỹ lưỡng nay biến thành cái tổ quạ.
Anh ta đi đâu cũng bị người ta kh/inh rẻ, muốn về quê, trước khi đi còn quỳ ngoài cửa nhà tôi, muốn gặp tôi lần cuối.
Ôm chiếc vòng ngọc đã vỡ, kể lể những hy sinh của tôi trong ngần ấy năm và sự vô ơn bạc nghĩa của bản thân.
Lấy tình nghĩa nhiều năm ra để c/ầu x/in một cơ hội.
Vậy ra, anh ta đều biết cả.
Anh ta không ng/u, anh ta chỉ là kẻ tồi.
Nhưng tôi không phải mẹ anh, cái gì cũng nuông chiều.
Phì!
Ngoài cục dân chính, nắng vàng rực rỡ, mặt đường bê tông tỏa ra hơi nóng.
Ôm giấy chứng nhận ly hôn, Lâm Phù vui sướng như thể được ăn chiếc đùi gà mà từ nhỏ đến giờ chưa từng được nếm.
Tôi chân thành mừng cho cô ấy: "Sắp tới định làm gì? Đến công ty chúng ta làm việc đi."
Cô ấy hôn lên giấy chứng nhận ly hôn, lắc đầu: "Không đâu, chị dâu... chị Sách Tâm, em muốn quay lại đi học."
"Em muốn trở thành một luật sư, để giúp đỡ những người phụ nữ cũng bị bạo hành gia đình như em."
Tôi cảm khái khôn cùng.
Diệu Diệu rất quan tâm đến Lâm Khâm, tìm đủ mọi cách để khiến anh ta sống tốt hơn một chút.
Anh ta nghèo như con cá mùa hạn, dù có vùng vẫy thế nào cũng không có cơm ăn.
Sau đó nói rằng anh ta ảnh hưởng x/ấu đến công ty, ly hôn rồi thì không nhận cô con gái này nữa.
Sau khi nhận được một cuộc điện thoại hứa hẹn ki/ếm bộn tiền, anh ta bị lừa sang Myanmar, bị c/ắt thận, ngày nào cũng bị đá/nh đ/ập ch/ửi bới.
Khổ nỗi đá/nh mãi không ch*t, nên đành phải đá/nh tiếp, đá/nh mãi không thôi."