Sau khi khóc đến mệt nhoài, Chu Cẩm Hoa lau nước mắt. Bà tháo chiếc vòng bạc trên tay đưa cho Tiểu Cầm.
“Cô em, chiếc vòng này là mẹ của Gia Niên tặng cho con dâu bà, giờ tôi không còn là con dâu nữa, nên để lại cho cô vậy. Gia Niên là người tốt, hy vọng cô và anh ấy sống thật tốt, đừng như tôi, lúc nào cũng không biết đủ.”
Tiểu Cầm vội vàng từ chối: “Tôi không thể nhận được, đây là bà cụ tặng cho chị, tôi...”
“Cô là người có phúc, đi theo ông Trình là không sai đâu.” Chu Cẩm Hoa kiên quyết đeo chiếc vòng vào tay Tiểu Cầm, rồi đứng dậy bước đi không ngoảnh đầu lại.
Nhìn theo bóng lưng của Chu Cẩm Hoa, tôi biết rằng những lời tôi nói bà ấy đã nghe lọt tai.
Cho dù tôi chỉ là lựa chọn bất đắc dĩ khi bà ấy không còn cách nào khác, nhưng dù sao đã sống với nhau cả đời, tôi vẫn hy vọng bà ấy có thể trải qua quãng đời còn lại trong hạnh phúc.
Quả nhiên, kể từ đó Chu Cẩm Hoa không còn tìm đến tôi nữa.
Con trai ngược lại lại gần gũi với tôi hơn nhiều. Sự gian nan của cuộc sống, những vụn vặt trong gia đình đã khiến nó dần thấu hiểu trách nhiệm của một người cha, sự gánh vác của một người đàn ông.
Thỉnh thoảng, nó lại m/ua một chai rư/ợu, mang thêm vài món nhắm, vừa ăn vừa trò chuyện với tôi. Khi say, nó quỳ trước mặt tôi khóc lớn:
“Bố, bố nhất định phải tha thứ cho những lời hỗn xược con đã nói năm đó. Đến tận hôm nay con mới hiểu được một người đàn ông nuôi gia đình vất vả đến nhường nào.”
“Bố, con thực sự rất khâm phục bố. Bố của Tiểu Đào ốm đ/au, con mới chăm sóc có ba tháng mà đã muốn gục ngã, con thực sự không biết bố đã làm thế nào để chăm sóc ông ngoại suốt hơn ba mươi năm qua.”
Tôi đỡ nó đứng dậy.
Thương vợ, nuôi dạy con cái, chăm sóc người già, đây vốn dĩ là những việc mà một người đàn ông có trách nhiệm nên làm. Tôi không cảm thấy mình có gì gh/ê g/ớm cả.
Chỉ là, sau khi đã hy sinh nhiều như vậy mà không được thấu hiểu, lòng tôi ít nhiều vẫn thấy lạnh lẽo.
May thay, tất cả đã qua rồi.
Từng có lúc, tôi tự hỏi bản thân vô số lần, liệu có phải tôi đã sai? Tại sao tôi hy sinh nhiều như vậy mà vợ không yêu tôi, con cái không thấu hiểu tôi?
Thực tế đã cho tôi câu trả lời: Tôi không sai, tất cả những gì tôi bỏ ra đều có dấu vết của nó.
Sau khi xa cách, Chu Cẩm Hoa mới nhận ra sự tốt đẹp của tôi. Đó không phải lỗi của tôi, mà là do bà ấy không biết trân trọng. Khi con cái trưởng thành, hiểu ra sự vất vả của tôi ngày trước, đó cũng không phải lỗi của tôi. Chỉ là gió của tháng năm chưa thổi vào lòng nó mà thôi.
Giờ đây, mọi thứ đều đã có câu trả lời. Tôi không h/ận, cũng không oán. Cuộc đời ban cho điều gì, tôi đều sẵn lòng đón nhận. Đó là chiêm nghiệm của tôi khi đã gần bảy mươi tuổi.
Tôi và Tiểu Cầm đã đi rất nhiều nơi, ngắm nhìn rất nhiều phong cảnh.
Năm tôi bảy mươi lăm tuổi, Chu Cẩm Hoa qu/a đ/ời. Trước khi lâm chung, bà ấy nắm tay tôi: “Gia Niên, nếu có kiếp sau, tôi nhất định sẽ sống thật tốt bên anh, tuyệt đối không ngốc nghếch như vậy nữa.”
Tôi rơi lệ an ủi bà ấy: “Được, được, kiếp sau chúng ta gặp lại.”
Năm năm sau đó, tôi cũng qu/a đ/ời một cách bình yên.
Tôi lập di chúc để lại căn nhà cho Tiểu Cầm, một nửa tiền lương hưu cũng để lại cho bà ấy. Những năm trước, con trai của Tiểu Cầm đã tìm đến bà.
Con trai bà khi bước vào tuổi trung niên, sau khi thấu hiểu sự vất vả của bậc làm cha mẹ, mới lương tâm trỗi dậy, nhận ra mẹ đã hy sinh những gì vì nó cả cuộc đời này.
Nhưng Tiểu Cầm không muốn quay về. Bà nói: “Tôi đã bôn ba nhiều năm như vậy, chỉ có hơn mười năm ở bên ông Trình là thấy an tâm. Ông ấy là người nhà của tôi, tôi không thể bỏ mặc ông ấy.”
Trước khi tôi trút hơi thở cuối cùng, con trai nắm tay tôi khóc không thành tiếng. Tôi xoa đầu nó nói: “Đừng khóc, con người rồi cũng sẽ đến bước này thôi. Nếu con vẫn còn cảm thấy áy náy, vậy thì hãy thay bố chăm sóc dì Trương thật tốt.”
Nếu cuộc đời này tôi còn điều gì không nỡ buông bỏ, e rằng chỉ còn lại Tiểu Cầm mà thôi.
Người đi trước luôn hạnh phúc hơn người ở lại. Tôi nhìn Tiểu Cầm, áy náy rơi lệ: “Xin lỗi nhé Tiểu Cầm, tôi đã để lại nỗi nhớ thương cho bà rồi.”
Đôi mắt dần khép lại, cả cuộc đời này như thước phim quay chậm chạy qua tâm trí tôi. May thay, may thay, tất cả những gì đã xảy ra trong tám mươi năm qua, tôi chưa bao giờ hối h/ận.