Cô lễ tân sau khi nghe điện thoại xong, ánh mắt nhìn cô ta cũng trở nên kỳ quặc.
Trong văn phòng, các đồng nghiệp bắt đầu thì thầm to nhỏ.
"Nghe bảo tiền trả góp nhà Trương Vi bị quá hạn rồi, ngân hàng còn gọi điện đến tận công ty kìa."
"Không thể nào? Bình thường chẳng phải cô ta luôn miệng nói điều kiện nhà chồng tốt thế nào, mẹ chồng thương cô ta ra sao sao? Còn bảo căn nhà tân hôn là mẹ chồng tặng tiền mặt toàn bộ nữa chứ."
"Ai mà biết được, nhìn thì bóng bẩy, chứ sau lưng chắc gì đã không n/ợ nần chồng chất."
Những lời bàn tán này như từng cây kim châm thủng lớp vỏ bọc hoàn hảo "cuộc sống sung túc, gia đình hạnh phúc" mà Trương Vi cất công xây dựng.
Cô ta tức đến mức đ/ập vỡ cả cốc trong văn phòng nhưng chẳng thể làm gì khác.
Buổi tối, Lâm Tĩnh gọi điện cho tôi.
"Em nghe một người bạn làm trong ngân hàng kể, chiều nay con trai và con dâu chị chạy khắp mấy ngân hàng để làm thủ tục v/ay tín dụng, kết quả vì chuyện tiền trả góp nhà bị quá hạn nên chẳng nơi nào duyệt cho cả."
"Hai đứa nó chạy vạy khắp nơi, mượn sạch bạn bè, thậm chí còn rút sạch cả Hoa Bối, Tá Bối mới miễn cưỡng gom đủ tiền trả góp tháng này, lại còn bị ngân hàng ph/ạt một khoản phí chậm trả."
"Thật là hả dạ!"
Tôi nghe xong mà trong lòng chẳng thấy chút cảm giác thỏa mãn của việc trả th/ù, chỉ thấy một nỗi buồn thê lương.
Đây chính là đứa con trai mà tôi đã dốc hết tâm sức nuôi lớn, đây chính là người vợ mà nó đã chọn lựa kỹ càng.
Vì tiền, chúng có thể trở mặt, có thể v/ay mượ khắp nơi, duy chỉ không chịu buông bỏ cái sĩ diện nực cười để nói một lời "xin lỗi" chân thành với người mẹ đã bị chúng làm tổn thương tận tâm can.
Đêm khuya, màn hình điện thoại sáng lên, là một tin nhắn dài dằng dặc do Lý Ngang gửi đến.
Nó không còn gào thét, cũng không còn khóc lóc c/ầu x/in, mà bắt đầu giở bài bài tình cảm.
Nó hồi tưởng từ lúc tôi đưa nó đi công viên ngồi ngựa gỗ, kể đến chuyện tôi thức đêm cùng nó làm đề thi thử đại học, rồi kể đến cảnh tôi đã đ/au lòng thế nào khi b/án đi căn nhà cũ vì nó.
Toàn bộ tin nhắn đều là liệt kê xem tôi đã yêu nó ra sao, đã hy sinh vì nó thế nào.
Cuối tin nhắn, nó viết: "Mẹ, con biết sai rồi. Mẹ là người thân thiết nhất của con trên đời này, con không nên làm mẹ buồn. Chỉ cần mẹ đổi lại mật khẩu, sau này con sẽ nghe lời mẹ mọi chuyện. Chúng ta cứ như trước đây, có được không?"
Tôi nhìn dòng chữ "nghe lời mẹ mọi chuyện", cười khẩy một tiếng.
Tôi biết, cái gọi là "nghe lời mẹ mọi chuyện" của nó chắc chắn không bao gồm việc để cô vợ quý hóa của nó phải công khai xin lỗi trong nhóm gia đình.
Nó chỉ là đang bị dồn vào đường cùng, lại muốn dùng tình thân để trói buộc tôi, bắt tôi tiếp tục làm kẻ khờ khạo để chúng mặc sức đòi hỏi mà thôi.
Tôi không trả lời tin nhắn của nó.
Tôi mở album ảnh trong điện thoại, tìm thấy bức ảnh chụp bản "Thỏa thuận góp vốn m/ua nhà" mà tôi đã chụp và lưu lại từ lâu.
Ảnh chụp rất rõ nét, từng chữ một, từng dấu vân tay một đều hiện lên rành rành.
Tôi cho nó vào một album được mã hóa.
Đây là quân bài tẩy của tôi, cũng là bản án mà chúng đáng phải nhận.
Thời điểm vẫn chưa đến.
Tôi muốn chúng nếm trải hết mọi trái đắng, rồi mới tung ra quân bài này.
Kể từ ngày đó, tôi c/ắt đ/ứt hoàn toàn mọi liên lạc với chúng.
Điện thoại của chúng, tôi không nghe.
Tin nhắn của chúng, tôi không trả lời.
Tôi như thể bốc hơi hoàn toàn khỏi thế giới của chúng.
Tôi dùng số tiền năm ngàn năm trăm tệ tiết kiệm được, vốn dĩ định dùng để trả góp tiền nhà cho chúng, để đăng ký cho mình một tour du lịch bảy ngày tại Vân Nam.
Số tiền này, trước đây dù thế nào tôi cũng không nỡ tiêu.
Tôi luôn nghĩ, mình tiết kiệm một chút thì con trai con dâu sẽ sống tốt hơn một chút.
Giờ thì tôi hiểu rồi, sự tằn tiện của tôi trong mắt chúng chỉ là điều đương nhiên.
Sự hy sinh của tôi, thứ nuôi dưỡng được không phải là lòng biết ơn, mà là lòng tham.
Trước khi khởi hành, tôi đến trung tâm thương mại m/ua một chiếc máy ảnh mới, đổi một chiếc điện thoại mới, còn chọn thêm mấy bộ quần áo đẹp với màu sắc rực rỡ, kiểu dáng mới lạ.
Những bộ quần áo đó, trước đây tôi chỉ dám đứng ngoài tủ kính ngắm nhìn, luôn nghĩ rằng ở tuổi này, cứ mặc đồ đơn giản là được rồi.
Thế nhưng khi đứng trước gương trong chiếc váy liền thân màu vàng nghệ, tôi nhìn thấy mình trong gương, dù đuôi mắt đã có vết chân chim, nhưng trong ánh mắt lại tái hiện sự rạng rỡ.
Lúc này tôi mới phát hiện ra, mình mới chỉ 58 tuổi, cuộc đời tôi vẫn còn một hiệp hai rất dài.
Tôi không thể tiêu phí hiệp hai này vào cặp đôi sói mắt trắng đó được.
Những ngày ở Vân Nam là khoảng thời gian tôi thấy thư thái nhất trong mấy năm gần đây.
Tôi đã nhìn thấy tuyết trên núi Thương Sơn, ngửi thấy gió của hồ Nhĩ Hải, nếm thử món bún qua cầu chính gốc.
Tôi học theo người trẻ, chụp rất nhiều, rất nhiều ảnh.
Có ảnh tôi đứng trên con đường lát đ/á ở cổ thành, có ảnh tôi giơ tay làm biểu tượng chữ V trước ống kính, có ảnh tôi cười lớn giữa biển hoa.
Tôi chọn ra chín tấm đẹp nhất, đăng lên Facebook (WeChat Moments).
Dòng chú thích là: "Hiệp hai của cuộc đời, sống cho chính mình."
Bài đăng vừa lên, lập tức gây bão.
Đồng nghiệp cũ, bạn học cũ, những người bạn ở đại học người cao tuổi của tôi thi nhau vào thả tim và bình luận.
"Chị Thư ơi, chị sống thế này thì phóng khoáng quá rồi! Gh/en tị thật!"
"Bộ đồ này đẹp quá, trông chị trẻ ra mười tuổi đấy!"
"Người biết tận hưởng cuộc sống sẽ mãi mãi trẻ trung! Tặng chị một like!"
Nhìn những bình luận thiện chí này, tâm trạng tôi cũng bay bổng theo.