Trước mặt tôi, cha mẹ nhà họ Trình và Lâm Lạc, Trình Lộ vẫn luôn đóng vai một vị thiếu gia ôn hòa, bao dung và lịch thiệp. Đây là lần đầu tiên cậu ta trút bỏ chiếc mặt nạ giả tạo mà không chút kiêng dè, đắc ý vênh váo.
Đối với loại người này, cách tốt nhất chính là phớt lờ.
Quả nhiên, không nhận được phản hồi, Trình Lộ bắt đầu bứt rứt khó chịu: "Trình Dã, anh có gì mà phải kiêu ngạo? Mang trong mình dòng m/áu nhà họ Trình thì đã sao? Bố mẹ cuối cùng vẫn chọn tôi."
"Bạn gái của anh, giờ cũng thuộc về tôi."
"Ngay cả kỹ thuật mã nguồn mà anh tự hào nhất, giờ cũng nằm trong túi tôi. Tất cả những gì của anh, tôi đều sẽ quang minh chính đại cư/ớp lấy hết!"
Tôi nhếch môi cười, nhìn cậu ta như nhìn một kẻ ngốc: "Cậu có phải nghĩ rằng, chuyện tối hôm kia cậu lén lút thao tác trên máy tính của tôi, tráo đổi mã nguồn của tôi, tôi không biết?"
Trên mặt Trình Lộ thoáng hiện lên một tia hoảng lo/ạn: "Tráo đổi cái gì?"
Cậu ta trấn tĩnh lại, hừ một tiếng: "Chỉ biết nói nhảm! Cứ chờ xem, lát nữa..."
"Trình Lộ, mau xem có chuyện gì vậy?" Lâm Lạc ngắt lời Trình Lộ, giọng điệu vô cùng sốt sắng.
Trình Lộ nhìn theo hướng ánh mắt cô ta, lợi nhuận mô phỏng của công ty Xiwei vậy mà lại bắt đầu sụt giảm!
Hơn nữa, tốc độ sụt giảm vô cùng nhanh! Không chỉ xóa sạch mức tăng 10% vượt trội hơn công ty Yema trước đó, mà còn tụt xuống dưới mức 20%!
"Tại sao lại như vậy?" Trình Lộ kinh hô, "Tôi rõ ràng, rõ ràng là đã..."
"Anh mau nghĩ cách giải quyết đi!" Lâm Lạc nhấn mạnh, "Trình Lộ, anh phải biết cuộc thi lần này quan trọng với chúng ta thế nào, nếu thất bại thì hậu quả khó mà lường được!"
Cô ta lấy một chiếc máy tính xách tay đưa cho Trình Lộ: "Mau, sửa chữa mô hình tại chỗ đi, chúng ta vẫn còn cơ hội."
Trình Lộ chần chừ không nhận, chỉ biết trắng bệch mặt mũi nhìn Lâm Lạc đầy bất lực.
Lâm Lạc dường như nhận ra điều gì đó, cô ta trợn tròn mắt, nén giọng hỏi: "Trình Lộ, anh đừng nói với tôi là mã nguồn không phải do anh viết đấy nhé?"
Trình Lộ hốc mắt đỏ hoe, ấp úng: "Bảo bối, em nghe anh nói..."
Cậu ta đột nhiên quay người, nghiến răng chất vấn tôi: "Trình Dã, có phải là anh không? Anh cố ý đúng không?"
Tôi buồn cười: "Cố ý cái gì?"
Lâm Lạc nhìn thấy cảnh này thì còn gì không hiểu nữa.
Ánh mắt cô ta nhìn Trình Lộ như muốn phun lửa, nhưng cô ta không rảnh để đối chất với cậu ta, dưới ánh mắt kinh ngạc của mọi người, cô ta trực tiếp quỳ xuống trước mặt tôi.
"Trình Dã, xin lỗi anh, là em nhẹ dạ cả tin người khác nên đã hiểu lầm anh."
"Anh tha thứ cho em đi, c/ứu lấy công ty Xiwei với!"
Trình Lộ định kéo Lâm Lạc đứng dậy, nhưng bị cô ta đẩy ngã xuống đất.
Hành động bất ngờ của Lâm Lạc khiến hiện trường xôn xao một trận.
"Tổng giám đốc của Xiwei lại quỳ trước một nhân viên bị sa thải? Chuyện gì thế này?"
"Còn không hiểu sao? Chắc chắn là đã oan uổng người ta rồi, giờ muốn c/ầu x/in giám đốc Trình c/ứu nguy đấy mà!"
"Có khi là tình mới của giám đốc Lâm vừa ăn cư/ớp vừa la làng, giờ lộ tẩy rồi."
Không thể không khâm phục khả năng phân tích của đám đông hóng hớt, chỉ trong chốc lát mà đã đoán ra gần như toàn bộ đầu đuôi câu chuyện.
Tôi đứng dậy, nhìn xuống cô ta từ trên cao: "Cô là cái thá gì?"
"Mà cũng xứng đáng để tôi ra tay c/ứu nguy à?"
Sắc mặt Lâm Lạc tái mét, mấy năm bên nhau, tôi chưa từng nói lời nặng nề với cô ta, đây là lần đầu tiên tôi không nể mặt, công khai s/ỉ nh/ục cô ta ở nơi công cộng.
Cô ta siết ch/ặt nắm đ/ấm, kìm nén cơn gi/ận trong lòng, cố tỏ ra bình tĩnh c/ầu x/in: "Trình Dã, anh giúp em đi! Sau chuyện này, em sẽ cho anh một lời giải thích!"
Người giả vờ ngủ thì không bao giờ gọi dậy được, tôi không thèm để ý đến cô ta nữa.
Trong mô hình, thị trường chứng khoán biến động vô cùng dữ dội, hàng nghìn mã cổ phiếu chia làm hai phe, một nửa tăng vọt cực đoan, một nửa lao dốc không phanh, tạo nên khung cảnh nửa xanh nửa đỏ.
Lợi nhuận mô phỏng của công ty Yema sau khi chững lại đôi chút liền bắt đầu tăng trưởng bùng n/ổ, hiện tại lợi nhuận đã đạt đến mức 100% đầy kinh ngạc!
Trong khi đó, lợi nhuận mô phỏng của Xiwei không ngừng sụt giảm, sụp đổ trong thị trường chứng khoán phân hóa cực đoan, lợi nhuận trước đó về con số không, thậm chí còn xuất hiện khoản lỗ lớn.
Mười phút sau, thị trường chứng khoán mô phỏng trở nên tĩnh lặng, giao dịch kết thúc.
Tỷ suất lợi nhuận mô phỏng cuối cùng của Xiwei là -90%, trong khi của Yema là cao nhất toàn trường, lên tới 200%!
Lâm Lạc ngã ngồi xuống đất, mặt c/ắt không còn giọt m/áu: "Không thể nào! Tại sao lại như vậy?"
Trình Lộ không cam tâm, cậu ta lao lên sân khấu, gi/ật lấy micro của người dẫn chương trình: "Là Trình Dã! Tôi tố cáo anh ta cố tình giăng bẫy khiến chúng tôi thua cuộc thi này!"
Tôi khoanh tay trước ngựk: "Cậu thử nói xem, tôi đã giăng bẫy thế nào?"
Cậu ta chỉ vào màn hình lớn: "Đây mới là tác phẩm thực sự mà anh định tham gia cuộc thi đúng không?"
"Còn thứ anh để lại cho chúng tôi, là mã nguồn giả!"
"Anh thật quá đê tiện! Công ty đào tạo anh, anh lại quay lại h/ãm h/ại công ty một vố!"
Trình Lộ hùng hổ tuôn ra một tràng, tôi vô cảm nhìn cậu ta diễn trò.
Người dẫn chương trình kinh ngạc há hốc mồm, còn hàng ghế khán giả đã bắt đầu sôi sục.
"Nếu tôi nhớ không nhầm, người sáng tạo mã nguồn ghi trong phần giới thiệu của Xiwei là Trình Lộ, nhưng giờ cậu ta lại nói là do Trình Dã để lại?"