Khi nhận kết quả thi đại học, tôi vẫn còn thở phào nhẹ nhõm vì điểm của mình chỉ kém Lý Minh Hi mười điểm.
Cho đến khi chú Lý đưa Lý Minh Hi sang trường đại học ở Mỹ, tôi mới như bị t/át một cái mà tỉnh ngộ, còn tôi thì cầm tờ giấy báo nhập học của một trường cao đẳng mà hối h/ận không kịp.
Mẹ tôi khóc không ngừng: "Con lấy cái gì mà so với người ta chứ!"
Khóc xong, bà cũng chẳng nhớ phải nói cho chú Lý biết tôi cũng là con gái ruột của ông ấy, để tìm cho tôi một con đường sống.
Trong mắt mẹ, cuộc đời cẩu thả nực cười của tôi đều là do tôi tự chuốc lấy.
Kiếp trước, vì c/ầu x/in chút tình yêu thương tội nghiệp mà tôi mất đi sức khỏe, đá/nh mất mạng sống, sống lại một đời, tôi mới biết sự quý giá của sinh mệnh.
Tôi mượn vài cuốn sách bổ trợ lớp 10 ở thư viện để xây dựng nền tảng trước.
Kỳ thi đại học có lẽ là bước ngoặt lớn nhất đời tôi, lần này, tôi sẽ không đi sai đường nữa.
Tối về nhà, mẹ tôi đang rửa giẻ lau bên bồn nước, vừa thấy tôi đã bắt đầu thói quen càm ràm: "Trưa nay nhà có nhiều khách quá, mẹ phải dọn dẹp đến tận năm giờ, mệt không chịu nổi."
Nếu là trước đây, chắc chắn tôi sẽ gi/ật lấy cái giẻ trong tay bà để làm giúp.
Nhưng giờ tôi chỉ "ồ" một tiếng rồi về phòng ôn bài.
Chẳng bao lâu sau, bà lại cầm chổi xuất hiện trước mặt tôi: "Căn b/ệnh đ/au lưng cũ lại tái phát rồi, nhưng sàn nhà vẫn chưa quét."
Tôi vẫn im lặng không nói.
Bà nhìn tôi một lúc rồi cuối cùng cũng mở miệng: "Thanh Thanh, sao bây giờ con lại không hiểu chuyện thế? Không biết giúp mẹ một tay à?"
Tôi quay người lại, nở nụ cười nhẹ với bà: "Chẳng phải từ nhỏ mẹ đã dạy con việc của mình mình làm sao? Mẹ à, đây là công việc của mẹ, nhiệm vụ của con là học tập, con làm giúp mẹ rồi thì ai làm giúp con đây?"
Mặt mẹ tôi lúc đỏ lúc trắng, muốn dạy dỗ tôi nhưng không thốt nên lời.
Mãi đến tận bây giờ tôi mới biết, hóa ra mẹ luôn lợi dụng sự mềm lòng của tôi để bắt tôi chịu khổ thay bà.
Nếu đổi lại là chú Lý muốn đoạt chổi của bà, bà nhất quyết sẽ không đời nào chịu nhường.
Ở nhà họ Lý, mẹ tôi luôn hạ thấp bản thân xuống mức thấp nhất, vì tôi là con gái bà nên bà cũng coi tôi là kẻ không quan trọng.
Nhưng giờ tôi sẽ không mắc mưu nữa.
Tuy tôi không giới thiệu bản thân, nhưng mong muốn s/ỉ nh/ục tôi của Lý Minh Hi vẫn chưa lắng xuống.
Trong giờ ra chơi, Lý Minh Hi đang được vây quanh bởi đám bạn liền gọi tôi lại.
"Thẩm Thanh!"
Ánh mắt mọi người lần đầu tiên đổ dồn vào kẻ ăn mặc bình thường như tôi.
Lâm Uyển Ninh, kẻ tay sai của Lý Minh Hi, đưa mắt nhìn tôi từ trên xuống dưới, cuối cùng dừng lại ở đôi giày dưới chân tôi.
Trước đây tôi sẽ vì trang phục rá/ch rưới mà x/ấu hổ, nhưng giờ tôi chỉ thấy chúng thật nông cạn và nực cười.
"Các cậu là bạn à?" Lâm Uyển Ninh hỏi với giọng nghi ngờ.
"Không." Lý Minh Hi phủ nhận một cách dứt khoát, nhìn chằm chằm vào mắt tôi đầy thích thú: "Nó là con gái của người làm nhà tớ."
Tôi lặng lẽ nhìn cô ta, không chút gợn sóng: "Cậu có chuyện gì không?"
Lý Minh Hi móc từ trong túi xách ra một nắm áo sơ mi ném lên đầu tôi.
"Bẩn rồi, bảo mẹ mày giặt sạch rồi ủi phẳng cho tao."
Chiếc áo che khuất mắt tôi, tôi lấy xuống, nhìn thấy nụ cười lộ rõ vẻ ngây thơ mà á/c đ/ộc của cô ta.
Bạn học xung quanh bàn tán xôn xao, có người cười nhạo, cũng có người bất bình thay tôi, nhưng chẳng ai đứng ra đòi lại công bằng cho tôi cả.
Tôi không nói lời nào, chỉ rút kéo ra, ngay trước mặt Lý Minh Hi, c/ắt chiếc áo sơ mi thành từng mảnh vụn.
Lý Minh Hi kinh ngạc hét lên: "Mày làm cái gì thế!"
Lâm Uyển Ninh cũng bịt miệng lại.
Tôi ném chiếc áo sơ mi rá/ch nát cùng cây kéo xuống dưới chân Lý Minh Hi.
Gạch men và thép va chạm m/a sát phát ra âm thanh chói tai đầy k/inh h/oàng.
Học sinh vây quanh cũng bị hành động quá khích của tôi làm cho sợ hãi im bặt.
Lý Minh Hi nhảy dựng lên như lò xo: "Mày đi/ên rồi à?"
"Cái áo này bằng cả tháng lương của mẹ mày đấy, mày đền nổi không?"
Cái dáng vẻ nhảy dựng lên vì tức gi/ận của cô ta thật sự rất mới mẻ thú vị, tôi bật cười.
"Vậy sao? Đồ quý giá thế này mà sao cậu lại vứt bừa bãi như rác vậy?"
"Hơn nữa, lúc c/ắt tôi chẳng thấy nó khác gì quần áo bình thường cả, cũng chỉ là một miếng vải thôi."
Tôi tiến lại gần cô ta, dùng giọng chỉ ba người chúng tôi nghe thấy: "Cũng giống như tôi và cậu thôi, đều chỉ là một cục th!t."
Lý Minh Hi hét lên một tiếng "Á".
Xem ra cô ta hiểu lầm ý tôi rồi, tôi chỉ muốn bày tỏ rằng chúng ta ai cũng bình đẳng như ai thôi.
Lâm Uyển Ninh mặt mày tái mét, kéo tay cô ta, dùng ánh mắt ra hiệu đừng đối đầu trực diện với kẻ đi/ên là tôi.
Khi hai người họ lủi thủi chạy ra khỏi cửa, những người hóng chuyện khác cũng cảm thấy chán nản mà tản đi.
Trong lớp chỉ còn lại vài tiếng bàn tán thưa thớt.
"Không nhìn ra được, Thẩm Thanh lại cứng đầu đến thế."
Cũng có người chế giễu: "Lý Minh Hi nhát gan thế, sao dám đi khiêu khích người khác?"
Vì Lý Minh Hi cho rằng tôi và mẹ tôi đều là chó của nhà họ Lý, vui thì cho viên kẹo, không vui thì đ/á một cái.
Sao cô ta có thể ngờ được, tôi lại dám quay lại cắn cô ta một miếng?