"Hơn nữa, dù có ân tình thì cũng trả xong rồi! Nhiều năm nay nuôi cô ta ở nhà hưởng phúc, bao nhiêu người phụ nữ phải gh/en tị đấy!"
Bạch Sơ xoa đầu cô ta, khen một câu: "Vẫn là Tái Tái hiểu chuyện. Thôi, đừng nói mấy chuyện phiền lòng này nữa."
"Cô ấy quả thực đã c/ứu tôi, cộng thêm việc bên nhau bao nhiêu năm nay, nếu tôi không cưới cô ấy thì đúng là kẻ tội đồ."
Tôi không thể nghe thêm được nữa, quay người rời đi.
Đi ngang qua thùng rác, tôi khựng lại một chút, vứt tờ kết quả siêu âm vào đó.
...
Tôi lần theo ký ức, quay về căn nhà thuê cũ kỹ, tồi tàn.
Mười năm trôi qua, Bạch Sơ khởi nghiệp thành công, nhà cửa của chúng tôi đổi hết cái này đến cái khác, cuối cùng chuyển vào biệt thự.
Điều kiện vật chất tốt lên, thời gian bên nhau lại ít đi, sự giao tiếp cũng trở nên nhạt nhòa.
Nhớ có người từng nói, lựa chọn của đàn ông khi có tiền mới là tình yêu đích thực.
Khi nghèo khó, chẳng qua là vì không có lựa chọn nào khác mà thôi.
Bạch Sơ có lẽ cũng như vậy.
Đêm đó, sau khi biết hắn chán gh/ét tôi mà lại cảm thấy khó lòng rũ bỏ, tôi vật vờ ở bên ngoài đến tận rạng sáng mới về nhà.
Cửa sổ tối om, rõ ràng là Bạch Sơ vẫn chưa về.
Tiếng thông báo WeChat vang lên liên hồi.
Là tin nhắn từ Văn Tái Tái gửi đến.
Cô gái trẻ trung, sành điệu ngồi trên đùi Bạch Sơ, một tay ôm cổ hắn, môi kề môi.
Sắc mặt Bạch Sơ ửng hồng, đôi mắt nhắm nghiền, trông như đã say khướt.
Nhưng dù say vẫn còn tỉnh ba phần, một người lớn ngồi trong lòng mình như vậy, sao có thể không biết?
Văn Tái Tái trực tiếp dán mặt vào màn hình thách thức: "Bà già, cô sớm đã không xứng với anh ấy rồi! Biết điều thì cút xa ra!"
"Tôi thấy tờ kết quả siêu âm của cô trong thùng rác rồi, già rồi mà còn mang th/ai, thật là nực cười!"
"Đừng tưởng có thể dùng đứa con để trói buộc đàn ông, tôi kh/inh cô!"
...
Tôi vốn định lưu lại tấm ảnh đó, nhưng cuối cùng vẫn xóa sạch cùng với toàn bộ nội dung trong khung trò chuyện.
Lưu lại thôi cũng thấy điện thoại bẩn cả ra.
Vinh Bảo dường như biết tôi đang tâm trạng không tốt, kêu meo meo, "bịch" một tiếng ngã lăn ra chân tôi, phơi bụng ra mà quằn quại làm nũng.
Tôi xoa xoa cái bụng mềm mại của nó, tâm trạng khá hơn một chút.
Việc mang th/ai vốn khó khăn, cộng thêm bao năm qua thế giới của tôi chỉ có Bạch Sơ, nên nhất thời tôi không thể dứt bỏ.
"Vinh Bảo, mẹ muốn cố gắng lần cuối cùng."
"Vinh Bảo, nếu em bé trong bụng mẹ chào đời, con sẽ là chị đấy, con phải nhường nhịn em bé nhỏ hơn con, được không?"
Tôi nói một câu, nó đều đáp lại, âm thanh mỗi lần mỗi khác, cứ như thể thực sự hiểu lời tôi nói vậy.
Bạch Sơ mang lại cho tôi cảm giác cô đ/ộc, trong mối qu/an h/ệ này, cảm giác hạnh phúc mà hắn mang đến còn chẳng bằng một con mèo.
Hai giờ sáng, khóa mật mã ở cửa chính vang lên.
Bạch Sơ đã về.
Bật đèn lên, hắn gi/ật mình khi thấy tôi ngồi ngẩn ngơ trên ghế sofa.
Hắn cau mày, gắt gỏng: "Không bật đèn cũng chẳng lên tiếng, có bị b/ệnh th/ần ki/nh không đấy?"
"Phải rồi." Tôi đáp bằng giọng khàn đặc.
Nếu không thì năm đó sao lại liều mạng c/ứu anh?
Bạch Sơ bị nghẹn họng, tưởng tôi gi/ận hắn về muộn, liền bước tới.
Trên người hắn vương mùi rư/ợu, còn xen lẫn một chút hương nước hoa ngọt lịm.
"Đi nấu cho tôi bát canh giải rư/ợu đi, đi tiếp khách đúng là phiền phức."
"Em muốn ổn định cuộc sống, chúng ta kết hôn đi."
Chúng tôi gần như lên tiếng cùng lúc.
Chương 3
Bạch Sơ nghe rõ, sắc mặt trầm xuống, đôi môi mỏng mím ch/ặt.
Tôi mặc kệ, tiếp tục nói: "Trước kia anh nói lập nghiệp trước rồi mới lập gia đình, giờ anh đã đạt được tự do tài chính rồi, vậy nên, có thể đi đăng ký kết hôn được chưa?"
Bạch Sơ hít sâu một hơi, nói: "Dạo này bận quá..."
"Ki/ếm tiền thì làm gì có điểm dừng."
"Đám cưới cả đời chỉ có một lần, phải lên kế hoạch cho thật tốt, cần có thời gian."
"Vậy thì đi đăng ký trước, giờ đăng ký đâu có mất tiền, còn có máy đăng ký tự phục vụ nữa, đúng rồi, sổ hộ khẩu cũng không cần luôn."
"Em biết đấy, công ty làm lớn rồi, nếu có biến động gì thì rất phiền phức, tốt nhất là chúng ta nên ký thỏa thuận tài sản trước hôn nhân, cái này hơi rườm rà..."
Không biết đây là cái cớ để hắn trì hoãn việc kết hôn, hay thực sự muốn phân chia rạ/ch ròi với tôi đến thế.
Nhìn hắn vắt óc suy nghĩ để thoái thác, tôi cảm thấy mình đáng thương, mà hắn cũng đáng thương.
Tôi thẫn thờ lên tiếng: "Em không có ý kiến gì, tùy anh soạn thảo, chắc là nhanh thôi."
Bạch Sơ lạnh lùng nhìn tôi, tôi cũng nhìn lại hắn, cứ thế im lặng đối đầu.
Cuối cùng, Bạch Sơ nổi cáu.
Hắn gào lên đầy cay nghiệt: "Dư Sơ Lương, cứ ép buộc từng bước như vậy có ý nghĩa gì không? Cô khao khát kết hôn đến thế sao?"
Nói xong, Bạch Sơ cũng biết mình đã quá lời.
"Anh không có ý đó, chỉ là, đột ngột quá thôi." Hắn bực bội vò đầu, "Muộn lắm rồi, đừng nói chuyện này nữa."
Tôi hít sâu một hơi, nói: "Thực ra, em đang mang..."
Nếu đã nói ra mà vẫn không thể khiến Bạch Sơ kết hôn với mình, vậy thì, thôi bỏ đi.
Đột nhiên, điện thoại hắn vang lên.
Trong căn phòng tĩnh lặng, tôi nghe thấy tiếng Văn Tái Tái khóc lóc nói: "Tổng giám đốc Bạch, nhà em tự dưng mất điện rồi, em sợ quá..."
"Anh qua ngay đây!" Sắc mặt Bạch Sơ hiện rõ vẻ lo lắng, quay người định ra cửa.
Tôi kéo hắn lại, "Nghe em nói hết câu đã, chỉ một câu thôi."
"Chuyện gì mà không thể để về rồi nói? Cô sắp ch*t rồi à?"
Bạch Sơ lộ vẻ chán gh/ét, hất tay tôi ra.
Rất nhanh, bên ngoài vang lên tiếng n/ổ máy xe.
Tôi ngã xuống đất, ôm lấy cái bụng đang âm ỉ đ/au, cười khổ.
"Vội vàng đến thế sao? Đến nỗi không đợi nổi để gọi người lái thuê."