Nếu hắn lái xe khi s/ay rư/ợu mà xảy ra chuyện, thì cũng đừng liên lụy đến người khác, ch*t thì chỉ một mình hắn ch*t thôi.
Ý nghĩ này vừa mới lóe lên, tôi liền sững sờ.
Dường như chỉ trong một khoảnh khắc.
Đối với con người Bạch Sơ này, tôi không còn chút lo lắng nào nữa.
Nửa tiếng sau, Văn Tái Tái cập nhật trạng thái trên WeChat.
"Thử thách nhỏ đêm khuya, anh là ông chủ tuyệt nhất ~"
Phía sau là ánh đèn sáng trưng.
Một tấm ảnh cô ta cười tươi giơ tay hình chữ V, trong mắt tràn đầy vẻ đắc ý.
Một tấm ảnh là hai bàn tay khác nhau, ghép lại thành hình trái tim.
Tôi nhận ra ngay, đó là tay của Bạch Sơ.
Văn Tái Tái đăng xong, lại nhắn tin riêng cho tôi để thị uy.
"Cảm giác chồng mình đêm hôm về nhà lại bị người đàn bà khác gọi đi như thế nào hả?"
"Tôi biết cô không bao giờ tìm được người đàn ông có điều kiện như tổng giám đốc Bạch nữa, nhưng cô không có lòng tự trọng sao?"
"Rõ ràng không được yêu thương mà vẫn mặt dày không chịu buông tay, tôi kh/inh thường loại vợ hiền không có đàn ông là không sống nổi như các người!"
Tôi tức đến bật cười, đúng là kiểu tư duy cạnh tranh giữa phụ nữ, vừa ăn cư/ớp vừa la làng.
Rõ ràng là cô ta muốn leo lên làm vợ hiền của Bạch Sơ.
"Biết là kẻ thứ ba mà vẫn làm, cô không nghĩ mình là nữ chính ngôn tình đấy chứ?"
...
Phía bên kia nhanh chóng hiển thị "Đối phương đang nhập tin nhắn".
Một đoạn dài những lời lẽ thô tục, bẩn thỉu ném tới, Văn Tái Tái còn mất bình tĩnh hơn cả tôi, người bị cắm sừng.
Tôi đột nhiên thấy chẳng còn thú vị gì nữa, liền chặn cô ta.
Nửa đêm Bạch Sơ vẫn về, sau khi rửa mặt xong thì rón rén lên giường.
Cái mùi hương quen thuộc của hắn ập đến, tôi không thể nhịn được nữa, ngồi dậy.
"Tôi ra phòng ngủ phụ ngủ đây."
Bạch Sơ gi/ật mình, giữ tôi lại, mở miệng là đã tỏ vẻ mất kiên nhẫn.
"Cô lại làm lo/ạn cái gì thế?"
"Tôi không làm lo/ạn, có gì mà phải làm lo/ạn sao?" Tôi hỏi ngược lại.
"Nhà Văn Tái Tái bị mất điện, cô ấy bị chứng m/ù đêm." Bạch Sơ giải thích: "Một cô gái nhỏ đi làm xa nhà, ở một mình không dễ dàng gì, nên tôi..."
Thật sự là quá vô nghĩa.
"Ông chủ quan tâm nhân viên là điều nên làm." Tôi gật đầu tỏ vẻ thấu hiểu, "Có thể buông ra chưa?"
Bạch Sơ ngẩn người, từ từ buông cổ tay tôi ra.
Trên mặt không hiểu sao lại thoáng qua một tia ngơ ngác.
Ngày hôm sau, tôi thẳng tiến đến b/ệnh viện, đặt lịch làm thủ thuật bỏ th/ai.
Sau khi làm các xét nghiệm cơ bản, ca phẫu thuật được sắp xếp vào ba ngày sau.
Tôi và đứa bé này cuối cùng cũng không có duyên, nên cũng không cưỡng cầu nữa.
"Em muốn cứ nắm lấy tay anh như thế này không buông..."
Tiếng chuông điện thoại vang lên, c/ắt ngang dòng suy nghĩ của tôi.
Là b/ệnh viện gọi đến, vì liên lạc được ghim trên đầu điện thoại Bạch Sơ là tôi.
Tôi cau mày, sao mà đ/âm xe ngã lăn quay thế kia mà điện thoại hắn vẫn còn tốt thế nhỉ?
Tôi trực tiếp nói với bác sĩ rằng tôi đã chia tay với chủ nhân chiếc điện thoại.
Có chuyện gì thì tìm người nhà của hắn, hoặc là giáo viên hướng dẫn.
Tôi không quan tâm đến việc bị người ta nói là kẻ m/áu lạnh vô tình, bạn trai gặp t/ai n/ạn giao thông mà đã vội vàng đ/á hắn.
Những lời đàm tiếu không thể làm thẻ ngân hàng của tôi bớt đi một đồng, không làm tôi bớt đi một lạng th!t nào, không cần thiết phải bận tâm.
Tôi ngân nga hát, dọn dẹp đồ đạc, xách mấy túi rác xuống lầu vứt đi.
Một cô bé mặc váy kẻ ô tung tăng nhảy nhót lướt qua tôi.
Đôi mắt tôi mở to, thốt lên: "Văn Tái Tái..."
Chương 4
"Chị là ai? Sao biết em?" Cô bé ngạc nhiên nói: "Nhưng em chưa từng gặp chị."
"Ừm, nghe bạn học của em gọi em thôi."
"Có việc gì không ạ?"
"Không, tạm biệt."
Chắc là không thể gặp lại nữa rồi.
Văn Tái Tái lúc còn là trẻ con nghi hoặc nhìn tôi.
Người lớn này thật kỳ lạ.
Tôi vứt rác, dõi theo bóng lưng cô bé khuất dần.
Mười năm sau, Văn Tái Tái chính là độ tuổi của tôi bây giờ, cái tâm muốn làm tiểu tam leo lên vị trí chính thất không hề che giấu, miệng cứ "bà già" này, "bà già" kia với tôi.
Ngày quyết định đi ph/á th/ai, tôi nhận được tin nhắn của Bạch Sơ, nói công ty vừa chốt được đơn hàng lớn, đang tổ chức tiệc ăn mừng, bảo tôi qua đó chơi.
Đằng nào tôi cũng rảnh, nên đi luôn cho gi*t thời gian.
Đến nơi mới biết, đó là một bữa tiệc rất trang trọng, phụ nữ mặc váy dự tiệc, đàn ông mặc vest.
Ai nấy đều ăn mặc chau chuốt, tôi khoác trên mình chiếc áo khoác jeans trông thật lạc quẻ.
Không ít ánh mắt dừng lại trên người tôi.
Có kẻ hóng hớt, có kẻ chế giễu, có kẻ kh/inh miệt.
Nếu là trước đây, tôi đã sớm cảm thấy x/ấu hổ và bất an rồi, chỉ sợ làm mất mặt Bạch Sơ.
Còn bây giờ, tôi hoàn toàn không quan tâm.
Bạch Sơ nhìn thấy tôi, đầu tiên là ngạc nhiên, ngay sau đó cau mày đi tới.
Hắn liếc nhìn khuôn mặt mộc và cách ăn mặc giản dị của tôi, bất mãn hỏi: "Sao cô lại đến đây? Đột kích kiểm tra à?"
Văn Tái Tái ăn mặc tinh tế xách váy theo sau, cười ngọt ngào lên tiếng: "Tổng giám đốc Bạch, là em lấy điện thoại anh gọi chị Sơ đến đấy, em nghĩ đây là chuyện vui mà, nên chia sẻ với chị Sơ."
Bạch Sơ hắng giọng một cái: "Sao không nói sớm."
"Bận quá nên quên mất thôi mà ~"
Cô ta nũng nịu, trong mắt tràn đầy vẻ đắc ý vì đã dìm hàng được tôi.
Xem kìa, trợ lý nhỏ mà có thể cầm điện thoại của sếp để gửi tin nhắn, sếp lại còn không tức gi/ận.
Thật là đường đột, mà cũng thật là m/ập mờ làm sao.
Bạch Sơ cười bất lực: "Cô không nói với chị ấy là phải mặc lễ phục sao?"
Văn Tái Tái bĩu môi, nắm lấy cánh tay hắn lắc nhẹ: "Đã bảo là bận quá nên quên rồi mà! Không được trách em đâu nhé ~"
"Không ai trách em cả."
Bạch Sơ hiểu lầm tôi, cũng chẳng có ý định xin lỗi tôi.
Văn Tái Tái hết lần này đến lần khác vượt quá giới hạn, hắn lại coi như chuyện thường.
Văn Tái Tái mỉa mai: "Chị Sơ mặc bộ này cũng khá đẹp đấy, có phong cách thoải mái."
Bạch Sơ nhíu mày, sự chán gh/ét trong mắt cũng chẳng buồn che đậy.
Dường như tôi lại phạm phải sai lầm gì đó rồi.