"Mày nói cái gì, con khốn?" Người đàn ông gào lên gi/ận dữ.
"Tôi nói là," Tô Ảnh khẽ nhếch môi, "Lần trước là mười năm, lần này muốn hai mươi năm sao?"
Đầu dây bên kia im lặng một thoáng, rồi lập tức bùng n/ổ những lời ch/ửi rủa đ/ộc địa hơn:
"Mày tưởng bây giờ còn có ai chống lưng cho mày chắc? Tay cảnh sát đó đã bị điều đi từ lâu rồi, tao xem lần này còn ai bảo vệ được mày nữa."
Chú cảnh sát đã bị điều đi, chuyện này Tô Ảnh thật sự không biết.
"Cái gì? Bị điều đi rồi?" Tô Ảnh mở tính năng ghi âm trên điện thoại, giọng điệu đột ngột trở nên yếu đuối:
"Chú dì, đừng tìm con nữa... con, con sợ lắm... những chuyện lúc trước đều qua cả rồi mà..."
Người đàn bà lập tức đắc ý: "Giờ mới biết sợ à? Muộn rồi! Trừ khi mày đưa cho bọn tao năm triệu, rồi quỳ xuống dập đầu nhận lỗi!"
"Năm triệu?" Tô Ảnh giả vờ ngạc nhiên, "Con làm gì có nhiều tiền như vậy..."
"Đừng có giả nghèo giả khổ!" Người đàn ông gầm lên, "Nhà họ Tô cho mày bao nhiêu tiền, năm triệu thì thấm tháp gì!"
Tô Ảnh tiếp tục diễn kịch: "Nhưng, nhưng con bây giờ chỉ là một sinh viên..."
"Tao không cần biết mày là cái gì!" Người đàn bà rít lên, "Đúng giờ này ngày mai, bọn tao phải thấy tiền! Nếu không, bọn tao sẽ đến trường của mày, để tất cả mọi người biết mày là loại hàng hóa gì!"
"Vâng, vâng ạ..." Tô Ảnh giả vờ nức nở, "Ba giờ chiều mai, con hẻm nhỏ phía sau trường... con, con sẽ cố gắng gom tiền..."
Cúp điện thoại, vẻ yếu đuối trên mặt Tô Ảnh lập tức biến mất.
Cô sao lưu đoạn ghi âm lên đám mây, rồi gọi một số điện thoại:
"Luật sư Lý, tôi có một đoạn ghi âm hoàn chỉnh về hành vi tống tiền..."
Tiếp đó lại gọi cho một số khác: "Đội trưởng Vương, ba giờ chiều mai, phía sau trường học có người nghi ngờ tống tiền, phiền các anh xuất cảnh được không ạ?"
Làm xong tất cả, Tô Ảnh nhìn ra ngoài cửa sổ, khẽ mỉm cười.
Bảy năm rồi, họ thật sự chẳng có chút tiến bộ nào.
Đã tự mình dâng tận cửa, vậy thì cô cũng không khách sáo nữa.
Lần này, cô muốn họ ngồi tù đến mục xươ/ng.
Cha mẹ của Tô Nhu Nhu ngay khoảnh khắc nhận tiền đã bị bắt giữ.
Tô Ảnh cứ tưởng sẽ bị kết án tám hay mười năm, dù sao số tiền tống tiền cũng rất lớn, lại là người vừa ra tù, có tiền án tiền sự.
Thế nhưng luật sư lại gọi điện cho cô, nói rằng cặp súc vật đó đã được thả ra.
"Cô Tô, hai người này không đơn giản, có người phía trên gây áp lực, hơn nữa cha mẹ cô đứng ra làm chứng, x/ác nhận hai kẻ đó đúng là cha mẹ nuôi của cô."
Tô Ảnh cười lạnh, nhà họ Tô vì Tô Nhu Nhu mà thật sự dốc hết tâm can.
"Vậy thì cứ như vậy đi, sau này kiểu gì cũng có cơ hội."
Sau khi được thả, cha mẹ của Tô Nhu Nhu lại tìm đến Tô Ảnh.
Lần này họ không buông lời á/c ý nữa, mà dựng điện thoại lên bắt đầu livestream.
"Mọi người mau lại xem đây! Chính là con sói mắt trắng này! Chúng tôi vất vả nuôi nấng nó khôn lớn, vậy mà nó lại làm chứng giả tống chúng tôi vào tù! Chỉ vì tìm được cha mẹ ruột giàu có mà muốn dồn chúng tôi vào chỗ ch*t đây!"
Sự diễn xuất của họ nhanh chóng thu hút người xem, có người bắt đầu phát trực tiếp.
Chưa đầy một giờ, chủ đề #ThiênKimThậtVuKhốngChaMẹNuôi đã leo lên top tìm ki/ếm.
Tô Ảnh lập tức liên hệ với chú cảnh sát, hy vọng cảnh sát có thể đứng ra thanh minh.
Chú ấy đồng ý ngay, cho biết sẽ nộp đơn xin phát hành thông cáo chính thức.
Tuy nhiên một ngày sau, chú ấy gọi điện, giọng đầy áy náy:
"Tiểu Ảnh, xin lỗi cháu... vật chứng điện tử năm đó vì bảo quản không tốt nên đã bị hỏng rồi. Cục không đồng ý phát hành tuyên bố, nói rằng đây là vụ án cũ..."
Tô Ảnh cố nén cơn gi/ận: "Không sao ạ, cháu hiểu."
"Tuy nhiên," chú ấy quả quyết nói, "Chú sẽ phát hành tuyên bố với tư cách cá nhân. Là cảnh sát thụ lý vụ án năm đó, lời nói của chú chắc chắn sẽ có sức thuyết phục."
Tô Ảnh khuyên chú ấy đừng làm vậy, nhưng chú ấy đã sớm đăng tải tuyên bố.
Kết quả lại phản tác dụng.
Cha mẹ của Tô Nhu Nhu lập tức cắn ngược lại, tố cáo chú cảnh sát là "ô dù" của Tô Ảnh, nói rằng Tô Ảnh đã dùng thân x/ác để hối lộ chú ấy nhằm tạo ra vụ án oan.
Một cô gái mười mấy tuổi hối lộ một cảnh sát, họ thật sự đủ làm người khác buồn nôn.
Chính vì sự gh/ê t/ởm đó mà dư luận nhanh chóng bị đẩy lên cao.
Cấp trên thậm chí vì dư luận mà thành lập tổ chuyên án.
Chú cảnh sát bị đình chỉ công tác.
Cư dân mạng phẫn nộ bắt đầu truy lùng danh tính chú ấy, vợ chú ấy khi đi m/ua thức ăn đã bị người ta đ/âm trọng thương, phải đưa vào b/ệnh viện.
Khi biết tin này, Tô Ảnh đang ở biệt thự nhà họ Tô.
Cô lạnh lùng nhìn người nhà họ Tô đang có mặt ở đó:
"Mọi người thật hào phóng, hào phóng đến mức làm chứng cho cặp súc vật đã từng dắt mũi mình, thả chúng ra khỏi tù."
Tô phụ vội vàng giải thích:
"Tiểu Ảnh, chuyện đã qua lâu rồi, chúng cũng đã chịu trừng ph/ạt, oan gia nên giải không nên kết, cha làm vậy cũng là vì tốt cho con thôi."
Tô mẫu cũng hùa theo: "Đúng vậy, chúng ta chỉ hy vọng con và Nhu Nhu có thể sống hòa thuận với nhau."
Tô Ảnh mỉa mai nhìn họ: "Vì Tô Nhu Nhu mà mọi người thật sự dụng tâm khổ tứ. Còn việc bằng chứng phía cảnh sát bị h/ủy ho/ại, là do mọi người giở trò đúng không?"
"Không phải." Tô phụ vội vàng phủ nhận.
"Tiểu Ảnh, nhà họ Tô chúng ta làm sao có đủ năng lực lớn như vậy." Tô mẫu bổ sung.
Tô Ảnh cũng biết họ không có năng lực lớn đến thế, nếu có, thì họ đã chẳng bị cô u/y hi*p suốt mấy năm qua rồi.