“Chị ơi, chị muốn ch/ửi Tống Cẩm Trình cái gì, em ch/ửi giúp chị cho, em ch/ửi người lợi hại lắm!”
“Lầu trên, chẳng phải cậu là fan của Tống Cẩm Trình sao?”
“Xin tuyên bố nghiêm túc, tôi không chỉ là fan của Tống Cẩm Trình, mà còn là fan của Cố Chấn, Hà Thiếu Ngân, Lưu Nguyệt Ninh nữa…”
“Cậu có mấy cái thận mà dám hâm m/ộ nhiều chồng thế… không như tôi, chỉ yêu chị gái giàu có, bày bát ra đây, hy vọng chị có thể nhìn thấy em.”
“Tránh ra, tránh hết ra, tôi là sinh viên, tôi biết phát đi/ên đấy, các người không tranh nổi với tôi đâu! Chị ơi, nhìn em đi.”
Phần bình luận rất vui vẻ.
Cũng có người vào phá đám.
Nhưng nhanh chóng bị ch/ửi cho cút.
“Chủ nhà của các người đến rắm cũng không dám đá/nh, cậu ở đây xì hơi bậy bạ cái gì?”
“Nó cuống rồi, nó cuống rồi! Thật sự không sợ chị gái cho chủ nhà các người thân bại danh liệt à!”
“Uống được mấy chén rư/ợu mà phát đi/ên đi cắn người khắp nơi thế? Có bản lĩnh thì bảo chủ nhà các người tự thân vận động mà x/é đi.”
“Fan của họ Tống cút hết đi, đừng làm ảnh hưởng đến việc tôi đón lấy sự giàu sang phú quý này.”
Tôi rút thăm 10 người, gửi quà cho họ qua kênh chính thức và nhận được vô vàn lời cảm ơn.
Nhưng điện thoại bố tôi nhanh chóng gọi đến.
“Ở ngoài đời mất mặt chưa đủ hay sao mà còn chạy lên mạng làm trò, ai cho phép con tiêu tiền hoang phí như thế? Con và cái thằng Tống Cẩm Trình đó có qu/an h/ệ gì? Bây giờ đang trong giai đoạn sắp kết hôn với nhà họ Lục, con đừng có gây ra những chuyện mất mặt x/ấu hổ, ta sẽ không giúp con dọn dẹp hậu quả đâu, ngay lập tức xóa Weibo đi.”
Sự ấm áp mà cư dân mạng mang lại trong lòng tôi dần nguội lạnh.
Tôi thản nhiên nói: “Hay là thế này, con mất mặt x/ấu hổ như vậy, không trèo cao nổi nhà họ Lục, chi bằng để Kỷ Oánh Oánh đi.”
“Con đang đe dọa ta?”
“Con đang làm theo ý bố, hạ thấp bản thân mình xuống, bố hài lòng chưa?”
“TRIỆU! NHƯỢC! NHÂN! Con cũng kinh t/ởm giống hệt mẹ con, nếu không phải vì Lục Dịch Thần, con còn chẳng có cơ hội bước chân vào cửa nhà ta.”
Điện thoại bị ngắt!
Bên tai yên tĩnh, nhưng trong lòng lửa gi/ận bùng lên.
Đó không phải là nhà của ông.
Đó là nhà của mẹ tôi.
Hơn nữa, người kinh t/ởm là ông.
Đồ khốn nạn.
Không sai, bố tôi là kẻ chui gầm chạn.
Nhưng ông ta rất may mắn.
Đầu tiên là ông bà nội tôi gặp t/ai n/ạn máy bay.
Ông ta nhân lúc mẹ tôi đang mang th/ai, không đủ sức quản lý công ty nên đề nghị tiếp quản.
Mọi chuyện sau đó, cũng giống như vô số gã đàn ông ăn bám khác: ông ta vào công ty, loại bỏ người bất đồng, gạt mẹ tôi ra ngoài, chuyển dịch tài sản.
Đợi đến khi mẹ tôi nuôi tôi đến ba tuổi, tỉnh ngộ ra thì mọi chuyện đã quá muộn.
Trong công ty toàn là những khuôn mặt xa lạ, bà muốn kiểm tra sổ sách thì gặp muôn vàn khó khăn.
Còn thời gian bố tôi về nhà ngày càng muộn.
Trước mười tuổi, số lần tôi gặp ông ta chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Mỗi lần ông ta về đều kèm theo những trận cãi vã.
B/ệnh trầm cảm của mẹ tôi ngày càng nặng.
Lần cuối cùng, tôi chặn ông ta ở cửa, lạnh lùng nói: “Nếu ông không muốn về thì sau này không cần về nữa.”
Khoảnh khắc đó, ông ta tức gi/ận như một con dã thú bị xâm phạm lãnh thổ.
Ông ta bóp ch/ặt cổ tôi, khuôn mặt dữ tợn và x/ấu xí.
“Con tưởng ta không có các người thì không sống nổi sao? Con và mẹ con trong mắt ta chẳng là cái gì cả…”
“Bốp.”
Mẹ tôi cầm bình hoa đ/ập vào đầu ông ta.
Sau gáy ông ta chảy m/áu, quay đầu lại kinh ngạc nhìn mẹ tôi.
Mẹ tôi dũng cảm như một chiến binh.
“Buông con gái tôi ra, cút ngay!”
Đó là lần thảm hại nhất của bố tôi.
Ông ta bị mẹ tôi tố cáo ng/ược đ/ãi trẻ vị thành niên và phải đi “nghỉ dưỡng” ba ngày ở đồn cảnh sát.
Sau khi ra ngoài, ông ta không bao giờ quay về nữa.
Tôi nghĩ, mỗi lần sau đó gặp lại tôi, sao ông ta lại chán gh/ét đến thế.
Có phải vì tôi đã nhìn thấy bộ mặt x/ấu xí, kinh t/ởm nhất của vị tổng giám đốc Kỷ cao cao tại thượng.
Đáng tiếc, ông trời không vì một kẻ đáng gh/ét mà thu hồi mạng sống của hắn ta ngay.
Vận may vẫn luôn đứng về phía ông ta.
Một ngày trước khi mẹ tôi quyết tâm ly hôn, bà đột ngột lên cơn đ/au tim.
Đợi đến khi tôi về, người bà đã lạnh ngắt, loại th/uốc cấp c/ứu b/ệnh tim chỉ cách bà chưa đầy ba mét…
Sau đó, bố tôi quay về.
Tiếp quản toàn bộ tài sản của mẹ tôi và phớt lờ quyền thừa kế của tôi.
Ông ta đưa ra một điều kiện:
Muốn thừa kế tài sản của mẹ tôi thì được, nhưng tôi phải đổi họ.
Từ họ Triệu đổi thành họ Kỷ.
Triệu Nhược Nhân đổi thành Kỷ Nhược Nhân.
Tôi không cần suy nghĩ mà từ chối ngay.
Thôi bỏ đi!
Tôi thấy nh/ục nh/ã khi phải đứng cùng hàng ngũ với ông ta.
Chảy trong người một nửa dòng m/áu của ông ta thôi cũng đủ khiến tôi thấy x/ấu hổ tột cùng.
Ông ta cùng nhân tình và con gái riêng đường hoàng dọn vào nhà của mẹ tôi.
Và biến nơi đó thành một đống đổ nát.
Năm 18 tuổi, tôi mang theo bức ảnh của mẹ, rời khỏi nhà và không bao giờ quay lại nữa.
Gạt bỏ hồi ức, khi tôi về đến nhà, bỗng nhiên có người từ trong cầu thang lao ra.
Anh ta bịt miệng tôi, ấn tôi vào tường.
Đôi mắt tôi nheo lại, theo phản xạ đ/ấm thẳng vào mặt anh ta, rồi thuận thế lên gối định cho anh ta một đò/n chí mạng.
Anh ta kêu lên: “Là anh, Nhược Nhân, là anh!”
Tống Cẩm Trình?
Vậy thì càng phải đá/nh.
Tôi thúc một đầu gối xuống.
Anh ta nằm liệt trên đất, hai tay ôm lấy hạ bộ, co quắp lại như một con tôm bị uốn cong.
Thật không ra thể thống gì.
Tôi bình thản lấy điện thoại ra báo cảnh sát.
Tống Cẩm Trình trợn tròn mắt, bất chấp tất cả gạt điện thoại của tôi.
“Em đi/ên rồi!”
“Đùng!”
Tiếng điện thoại rơi xuống đất, chói tai, giòn tan.
Màn hình của tôi vỡ nát.