Tôi chỉ do dự một thoáng rồi đặt hai tay lên tay vịn xe lăn của anh, mỉm cười khởi động chế độ mỉa mai với bố tôi.

"Kỷ tổng, xem ra công ty quý giá của ông hiện tại vẫn còn phải dựa vào tôi để ki/ếm cơm, tờ thông báo sa thải tôi xin phép không nhận, ông tự giữ lấy đi. Tôi và Lục tổng còn có chuyện cần bàn, xin đi trước, tạm biệt."

Bố tôi mặt c/ắt không còn giọt m/áu.

Ngay cả khi tôi đã đi xa, vẫn cảm nhận được ánh mắt thâm đ/ộc của ông ta đang dán ch/ặt vào mình.

Đáng đời ông ta!

Loại cặn bã như vậy, xuống địa ngục là đúng rồi.

Nhưng bố tôi có thể làm kẻ chui gầm chạn, chắc chắn là người biết co biết duỗi.

Ngày trước, ông ta có thể dỗ dành mẹ tôi tin tưởng mình tuyệt đối, tự nhiên là có th/ủ đo/ạn.

Ông ta chủ động làm hòa với tôi.

Tìm hiểu tiến độ dự án của tôi và Lục Dịch Thần, hỏi han về mối qu/an h/ệ giữa chúng tôi.

Tôi lạnh lùng nhìn ông ta.

"Ông muốn tôi và Lục tổng có qu/an h/ệ gì?"

"Ta thấy Lục tổng có ý với con, nếu có thể kết hôn thương mại thì tất nhiên là tốt nhất."

Nhà họ Lục là hào môn có lịch sử lâu đời hơn cả nhà họ Triệu của mẹ tôi.

Nội bộ cũng cực kỳ phức tạp.

Lục Dịch Thần là cháu đích tôn, tương lai có thể nhận được không ít thứ.

Có thể bắt được mối với nhà họ Lục, đối với bố tôi quả thực là trèo cao.

Tôi bỗng nảy ra ý định trêu chọc ông ta.

"Nhà họ Lục tôi không trèo cao nổi, một kẻ không có gì trong tay như tôi, họ sẽ không chấp nhận đâu."

"Con là con gái của Kỷ Bá Nhân ta, có gì mà không trèo cao nổi?"

Tôi không nói gì, chỉ nhìn ông ta bằng ánh mắt nửa cười nửa không.

Ông ta thẹn quá hóa gi/ận, phất tay bỏ đi.

Có lẽ trong lòng ông ta cũng biết rõ, những năm qua đã đối xử tệ bạc với tôi, chỉ là vì bị tôi vạch trần nên mới thẹn quá hóa gi/ận mà thôi.

Kể từ đó, ông ta đối xử với tôi tốt hơn nhiều.

Hỏi han ân cần.

Thường xuyên bắt tôi về nhà ăn cơm.

Cũng sẽ trước mặt tôi mà quát m/ắng Kỷ Oánh Oánh, bảo nó đừng có không biết lớn nhỏ.

Còn tôi thì tâm địa bất chính, ngoài mặt chiều theo.

Tôi muốn điều tra rõ tài sản của mẹ tôi, rồi tự tay lấy lại phần thuộc về mình.

Cuối cùng, lần này vận mệnh đứng về phía tôi.

Lục Dịch Thần lại đi xem mắt, thế mà lại để tôi bắt gặp.

Lần này cô gái kia rất lịch sự.

Cô ấy từ chối Lục Dịch Thần một cách thân thiện, và bày tỏ rằng mình bị người nhà ép buộc mới phải ra gặp mặt.

Cô ấy hy vọng Lục Dịch Thần đừng gi/ận, thực ra cô ấy đã có người mình thích, chỉ là gia cảnh đối phương bình thường nên mới bị bố mẹ ngăn cản.

Cô gái xin lỗi rồi rời đi.

Lục Dịch Thần ngồi một mình rất lâu.

Quay đầu lại, anh thấy tôi, bỗng nhiên mỉm cười.

"Cô Triệu, để cô chê cười rồi, mạn phép hỏi một chút, cô có hứng thú với việc kết hôn thương mại không?"

Khoảnh khắc đó, tim tôi đ/ập mạnh một nhịp.

Theo tôi được biết, bố mẹ Lục Dịch Thần đã qu/a đ/ời vì t/ai n/ạn xe hơi.

Khi anh tỉnh lại sau t/ai n/ạn, cột sống bị tổn thương, đôi chân mất cảm giác.

Những năm qua, dù anh điều hành một công ty đầu tư và rất có tiếng tăm trong ngành nhờ khả năng đầu tư nhạy bén.

Nhưng những thứ thực sự thuộc về bố mẹ anh lại đang nằm trong tay ông nội.

Ông nội có một yêu cầu.

Phải thấy anh cưới vợ sinh con.

Tôi nghĩ, điều ông nội muốn thấy nhất chính là anh còn khả năng sinh sản hay không.

Nếu anh mất khả năng sinh sản, có lẽ sẽ bị ông nội từ bỏ, chuyển toàn bộ tài sản của bố mẹ anh sang tên những người con khác.

Càng là người giàu, càng thực tế.

Lục Dịch Thần cười nói: "Cô Triệu, xin lỗi, tôi có tìm hiểu qua về tình hình gia đình cô, chúng ta có vài điểm tương đồng, tôi nghĩ chúng ta có thể thấu hiểu lẫn nhau."

Lúc đó, Tống Cẩm Trình đã chặn tôi được hai tháng.

Trước đề nghị của Lục Dịch Thần, tôi có chút d/ao động.

Tình yêu thì dở sống dở ch*t rồi.

Sự nghiệp thì phải phất lên chứ.

Tôi bình thản đáp: "Một tháng sau, tôi sẽ cho anh câu trả lời."

"Được, nhưng... tôi muốn hỏi tại sao lại là một tháng?"

"Tôi phải chia tay một người đã."

Đồng tử Lục Dịch Thần co rút.

"Tôi cứ tưởng thám tử tư điều tra được đã đủ chi tiết rồi chứ."

Tôi bưng trà lên nhấp một ngụm.

Phải rồi!

Tôi hiểu chuyện đến mức những việc có thể gây phiền nhiễu cho Tống Cẩm Trình tôi đều không làm.

Thám tử tư làm sao có thể điều tra ra tôi có một người bạn trai đã yêu gần mười năm cơ chứ.

Tôi lịch sự cáo từ, nói hẹn gặp lại lần sau.

Tôi cho Tống Cẩm Trình ba tháng để nói chuyện tử tế với tôi.

Nhưng cuối cùng tôi đã không đợi được.

Ngày cuối cùng của ba tháng đó.

Tôi chấp nhận đề nghị của Lục Dịch Thần và đạt được thỏa thuận hợp tác kết hôn thương mại...

Ngày đó, bố tôi rất vui.

Kỷ Oánh Oánh bĩu môi, thể hiện rõ sự không hài lòng, nhưng bố tôi cũng chẳng buồn an ủi nó.

Ông ta gọi điện khắp nơi.

Trong lời nói dường như rất tự hào về tôi.

Sau nhiều năm xa cách, dường như vì chuyện này mà mối qu/an h/ệ của chúng tôi có khả năng dịu lại.

Tôi thầm tính toán xem nên mở lời thế nào để lấy lại tài sản của mẹ dưới danh nghĩa của hồi môn.

Kỷ Oánh Oánh nhân lúc bố tôi đang gọi điện, nó nắm lấy tay tôi rồi tự t/át mạnh vào mặt mình một cái.

Nó hét lên rồi ngã nhào xuống đất.

"Chị, chị làm gì vậy? Chị tưởng mình sắp gả cho Lục Dịch Thần là có thể đá/nh người sao?"

Nó tỏ vẻ đáng thương, bộ dạng nhẫn nhục chịu đựng.

Bố tôi cúp máy, gi/ận dữ nói: "Con làm cái gì mà đá/nh Oánh Oánh? Ta nói cho con biết, cái nhà này họ Kỷ! Chưa đến lượt con làm chủ đâu."

Nói bậy.

Cái nhà này rõ ràng trước đây họ Triệu.

Tôi hít sâu một hơi, bỗng nhận ra mình đã đá/nh giá thấp Kỷ Oánh Oánh và mẹ nó rồi.

Th/ủ đo/ạn của hai mẹ con nó chẳng cao siêu gì, nhưng bố tôi lại ăn chiêu đó mới ch*t chứ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Thầy Tướng Số

Chương 7
Phụ thân ta vốn là bậc tướng sư lừng danh kinh thành. Năm nọ, hầu phủ tìm lại được thiên kim chân chính, bèn dùng trọng kim mời người vào phủ xem mệnh. Từ đó, người chẳng thể trở về. Nửa tháng sau, tiểu thư hầu phủ lấy danh nghĩa phượng mệnh mà gả vào đông cung. Cũng đêm đó, gia trạch nhà ta hóa thành tro bụi. Người trong kinh thành đều đồn rằng, phụ thân vì nhìn thấu quá nhiều thiên cơ nên mới chịu thiên khiển, đáng tiếc lại liên lụy đến thê nhi phải chết oan. Năm năm sau, ta thay tên đổi họ, lấy danh nghĩa đoán mệnh như thần mà vang danh kinh thành. Thái tử phi nhiều năm không con, hầu phu nhân đích thân đến cửa, thỉnh ta vào đông cung để xem mệnh cầu tự cho nữ nhi. Ta nhận lấy bái thiếp, mỉm cười đáp lời: "Phu nhân hãy an tâm, mệnh của thái tử phi, ta nhất định sẽ xem cho thật tường tận."
20
5 Em Đừng Khóc Mà Chương 15
7 Eo Mỹ Nhân Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm