Kiếp trước, người phụ nữ giải đ/ộc cho Tông Thụy Xuyên là Tô Mạt Lan - bạn thân của phu nhân Tông, một quý bà góa chồng nhiều năm. Phu nhân Tông không thể không chấp nhận bà ta, nhưng bà ta hoàn toàn có thể bóp ch*t mẹ con tôi như bóp ch*t một con kiến.
Vì thế, tôi phải làm ầm ĩ mọi chuyện lên mới đảm bảo mẹ tôi đạt được "tình yêu đích thực".
Chỉ dựa vào đám khách khứa thôi là chưa đủ, tôi tranh thủ lúc họ không chú ý liền ghi lại nội dung camera giám sát rồi gửi ẩn danh cho phóng viên giải trí.
Chỉ sau một đêm, scandal #Tổng giám đốc tập đoàn Tông thị s/ay rư/ợu làm chuyện hoang đường với người giúp việc# leo lên top tìm ki/ếm nóng, ai nấy đều chờ xem trò hay của nhà họ Tông.
Ông Tông và phu nhân Tông vốn đã đủ đ/au đầu, mẹ tôi sáng sớm thức dậy, vẫn còn để nguyên vết hôn đầy cổ mà quỳ xuống c/ầu x/in ông Tông và phu nhân Tông thành toàn.
Tông Thụy Xuyên sau khi nếm trái cấm thì nghiện, cũng đề nghị phải chịu trách nhiệm với mẹ tôi.
Ông Tông và phu nhân Tông tức đến nghiến răng nghiến lợi, nhưng vì áp lực dư luận bủa vây, đành phải đồng ý hôn sự của họ.
Phu nhân Tông yêu cầu mọi thứ phải giản lược, chỉ đăng ký kết hôn, không tổ chức đám cưới.
Tông Thụy Xuyên chỉ muốn tiếp tục ở bên mẹ tôi, còn đám cưới, cậu ta chẳng hề bận tâm.
Mẹ tôi trong lòng không cam tâm, nhưng miệng vẫn nói: "Chỉ cần được ở bên Thụy Xuyên, những cái khác không quan trọng. Phu nhân, sau này con nhất định sẽ hiếu thuận với bà và ông chủ."
Ông Tông ôm mặt, không dám nhìn: "Cô đừng gọi tôi là bố."
Phu nhân Tông mặt đen như đít nồi: "Tôi chỉ lớn hơn cô hai tuổi, không gánh nổi tiếng 'mẹ' này của cô đâu, sau này cô cứ gọi tôi là phu nhân."
Mẹ tôi: "Vâng ạ, phu nhân."
Phu nhân Tông: "..."
Mẹ tôi một tay nắm lấy tôi, một tay nắm lấy Tông Thụy Xuyên: "Tiểu Hủy, Thụy Xuyên sau này chính là bố con, đó là ông bà nội, mau gọi người đi."
Cả nhà họ Tông nhìn tôi đầy u uất.
Tin vui: đ/ộc đinh trong nhà đã có hậu.
Tin buồn: Không phải con ruột và đã 17 tuổi đầu.
Cái đồ ng/u ngốc như mẹ tôi, họ có thể miễn cưỡng chấp nhận bà, chứ nhất định sẽ không chấp nhận tôi.
Tôi hiểu chuyện nói: "Con cứ xưng hô như cũ đi ạ, con quen rồi, không đổi nữa đâu."
Phu nhân Tông hừ lạnh một tiếng: "Con gái còn hiểu chuyện hơn mẹ."
Nhưng ngay sau đó, tôi lại "không hiểu chuyện" mà nói: "Con cũng muốn chuyển hộ khẩu về đây."
Phu nhân Tông tức gi/ận đ/ập bàn: "Để Thụy Xuyên cưới mẹ cô đã là đủ mất mặt rồi, cô còn theo về đây, là muốn làm mất sạch thể diện nhà họ Tông tôi sao?"
Tôi nhỏ nhẹ khuyên nhủ: "Phu nhân đã chấp nhận mẹ con rồi, nếu đuổi con về quê để con tự sinh tự diệt, người ngoài cũng sẽ chỉ trích nhà mình kh/inh rẻ người nghèo thôi.
Nếu chẳng may con vì nhớ mẹ mà sinh b/ệnh tâm lý rồi t/ự t*, nhà họ Tông sẽ bị đổ vấy cái danh 'con cái ch*t vì mẹ đi lấy chồng', cả đời cũng không rửa sạch được vết nhơ ấy đâu.
Nhưng nếu bà chấp nhận con, lại cho con chuyển vào học tại trường quý tộc tốt nhất, con sẽ vô cùng biết ơn bà, tất cả mọi người đều sẽ thấy được sự bao dung của nhà họ Tông.
Con còn sẽ tuyên truyền về sự tốt bụng của bà và ông chủ với tất cả các tiểu thư cậu ấm ở trường quý tộc, sau này việc tập đoàn Tông thị hợp tác với các nhà cũng sẽ thuận lợi hơn."
Phu nhân Tông và ông Tông nhìn nhau, rồi gật đầu đồng ý.
Mẹ tôi nghi hoặc nhìn tôi, đợi khi phu nhân và ông Tông đi rồi, bà liền kéo tôi hỏi: "Sao con lại trở nên khôn khéo thế này?"
Tôi cười như không cười hỏi lại: "Con mà không khôn khéo chút, mẹ đã tống khứ con đi rồi."
Mẹ tôi xua tay: "Làm gì có chuyện đó, mẹ vốn định đợi đăng ký kết hôn xong sẽ nói đỡ cho con vài câu, dù có tiếp tục ở lại nhà họ Tông làm người giúp việc, ít nhất cũng ở gần mẹ, mẹ còn chăm sóc cho con được.
Không ngờ con lại khôn đến thế, khiến họ công nhận con, lại còn lo xong cả hộ khẩu. Thế thì cố mà học cho giỏi, hiếu thuận với mẹ, không có mẹ thì con cũng chẳng có ngày lành hôm nay đâu, biết chưa?"
Tôi ngoài mặt thì cười, nhưng ánh mắt lại trầm xuống: "Con biết rồi, con nhất định sẽ hiếu thuận với mẹ."
Đăng ký kết hôn chỉ mất vài phút, nhưng chuyển hộ khẩu liên tỉnh cần cả tháng, hộ khẩu xong xuôi mới làm thủ tục chuyển trường được.
Mẹ tôi và Tông Thụy Xuyên về nhà lại tiếp tục dính lấy nhau, chẳng ai quan tâm đến chuyện của tôi, nên tôi cầm cặp sách đến trường.
Giáo viên và bạn học đều đã xem tin tức, bề ngoài thì tỏ ra đồng cảm với tôi, sau lưng toàn cười nhạo tôi.
Tôi không vội vã, nghiêm túc nghe giảng, chỗ nào không hiểu liền đuổi theo giáo viên để hỏi.
Giáo viên mỉa mai: "Ồ, cô còn biết học cơ à? N/ão vốn đã không thông minh, điểm số thì lẹt đẹt, học cũng phí công, hay là học theo mẹ cô đi ngủ với đàn ông để đi đường tắt đi."
Tôi gấp sách lại, gương mặt lộ vẻ bình thản của người đã trải qua sóng gió nhìn lũ tôm tép nhảy múa: "Cô ơi, cô gh/en tị với mẹ em lắm đúng không?"
Cô giáo trợn mắt: "Cô nói gì? Sao tôi phải gh/en tị với loại đàn bà như mẹ cô?"
"Tất nhiên là có rồi, vì cô muốn đi đường tắt cũng chỉ có thể bò lên giường lão hiệu trưởng đầu hói đó, còn người đàn ông của mẹ em vừa cao, vừa đẹp trai lại vừa giàu, cô không gh/en tị sao được?"
"Cô nói năng bậy bạ cái gì thế!"
Cô ta giơ tay định t/át tôi, tôi giữ ch/ặt tay cô ta, nhanh hơn một bước giáng cho cô ta hai cái t/át, rồi túm tóc dí đầu cô ta xuống bàn.
"Cô tưởng tôi không biết sao? Hiệu trưởng mỗi lần đưa cô đến trường, cô đều xuống xe ở ngã rẽ cạnh trường, tôi đã thấy rất nhiều lần rồi.
Bản thân xuất thân thấp kém, dựa vào việc ngủ với đàn ông để leo lên, vậy mà lại kh/inh rẻ những đứa trẻ xuất thân nghèo khó, mặc kệ cho lũ con nhà giàu b/ắt n/ạt chúng tôi."