"Tử Xuyên, con chắc chắn muốn xóa bỏ hộ tịch chứ? Đến lúc đó thân phận của con sẽ trở thành con số không, thậm chí là c/ắt đ/ứt mọi qu/an h/ệ với người thân."
Lâm Tử Xuyên trầm giọng, giọng điệu kiên quyết: "Được, tốt nhất là c/ắt đ/ứt cho sạch sẽ."
Người anh họ trong điện thoại có chút nghi hoặc, nhưng vẫn trả lời: "Được rồi, anh sẽ bảo luật sư làm thủ tục nhanh nhất có thể, một tuần sau sẽ bắt đầu có hiệu lực."
Cúp điện thoại, Lâm Tử Xuyên đặt vé máy bay đến Thụy Sĩ vào một tuần sau.
Cùng lúc đó, một tin tức nóng hổi xuất hiện giữa màn hình.
Nữ tổng giám đốc của tập đoàn Tần thị, Tần Yên Nhiên, vừa công bố một mẫu đồng hồ cao cấp. Đây là chiếc đồng hồ phiên bản giới hạn mà cô đã sử dụng những vật liệu xa xỉ nhất thế giới, tự tay thiết kế cho chồng mình, đặt tên là 【Diệu Xuyên】.
Cô lấy tên của Lâm Tử Xuyên để đặt cho nó, cũng là để tuyên bố với cả thế giới.
Trong mắt cô, Lâm Tử Xuyên mãi mãi là sự tỏa sáng đ/ộc nhất vô nhị.
Sau khi ra mắt, chiếc đồng hồ nhanh chóng chiếm lĩnh thị trường và dư luận, cả mạng xã hội đều bàn tán về câu chuyện đằng sau 【Diệu Xuyên】, khu vực bình luận sôi nổi không ngừng.
"Tần Yên Nhiên đúng là yêu chồng mình thật đấy, trước đây cô ấy từng xuất bản sách ghi lại sở thích của chồng, chỉ vì Lâm Tử Xuyên thích câu cá mà cô ấy đã đào hẳn một cái ao cá lớn bên ngoài biệt thự, còn m/ua cả cần câu nhập khẩu từ Đức. So với vợ tôi thì đúng là người với người, tức ch*t người mà!"
"Mọi người còn nhớ lần Lâm Tử Xuyên bị t/ai n/ạn xe ba năm trước không? Lúc đó Tần Yên Nhiên trực tiếp m/ua sạch kho m/áu hiếm của cả thành phố, sau đó vì quá lo lắng mà rút sạch m/áu của mình cho đến khi sốc ngất đi, việc đầu tiên khi tỉnh dậy là hỏi tình hình của Lâm Tử Xuyên."
"Cô ấy nói Lâm Tử Xuyên là tất cả của mình, nếu anh ấy có mệnh hệ gì thì cô ấy cũng không sống nổi. Đây đúng là nữ tổng giám đốc si tình bước ra từ hiện thực, tại sao tôi lại không có số hưởng như thế chứ!"
……
Bình luận ngày càng nhiều, tất cả đều ngưỡng m/ộ tình yêu giữa Lâm Tử Xuyên và Tần Yên Nhiên.
Tuy nhiên, nhìn vào màn hình, Lâm Tử Xuyên lại tự giễu cười một tiếng.
Từ nhỏ anh đã khôi ngô tuấn tú, thành tích xuất sắc, là thanh xuân của biết bao cô gái.
Nhưng vì cha mất sớm, mẹ tái giá, anh luôn không đặt kỳ vọng vào tình yêu, từ chối vô số người theo đuổi.
Cho đến khi Tần Yên Nhiên xuất hiện, phá vỡ tất cả điều đó.
Khác với những người khác, sau khi bị từ chối cô không những không bỏ cuộc mà còn ngày càng kiên trì, theo đuổi Lâm Tử Xuyên đến tận đại học. Thậm chí vì muốn làm mô hình mà anh thích, tay cô bị d/ao khắc cứa đến m/áu chảy đầy bàn tay.
Lúc này Lâm Tử Xuyên mới động lòng.
Sau khi đến với nhau, tình yêu của Tần Yên Nhiên ngày càng sâu đậm, cô dâng hiến tất cả sự dịu dàng và quan tâm cho anh, lớp băng trong lòng anh cũng dần dần tan chảy.
Là một tiểu thư lá ngọc cành vàng, cô hạ mình hết lần này đến lần khác để cầu hôn, đính hôn, Lâm Tử Xuyên cuối cùng cũng quyết định rước cô về dinh.
Ngày đại hôn, anh kiên định trong nước mắt: "Tần Yên Nhiên, Lâm Tử Xuyên tôi nguyện ý bên em trọn đời, chăm sóc em cả một đời."
"Tôi chỉ có một yêu cầu duy nhất đối với em, đó là sự chung thủy. Nếu em phản bội tôi, tôi sẽ hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt của em."
Cứ ngỡ lời thề là vĩnh cửu, không ngờ sáu năm bên nhau, cuối cùng lại hóa thành bong bóng vỡ tan.
Ngay tháng trước, Lâm Tử Xuyên phát hiện cô có người đàn ông khác bên ngoài, trái tim từng thuộc về anh giờ đã biến chất, không còn là của riêng anh nữa.
Ngày đó mình từng cảm động đến ng/u ngơ, giờ nhìn lại chẳng khác nào một gã hề.
Lâm Tử Xuyên cười chua chát, đứng dậy in ra một bản thỏa thuận ly hôn, kiên quyết ký tên mình vào đó.
Anh từng nói không thể dung thứ cho sự phản bội, đương nhiên cũng sẽ làm được việc biến mất một cách triệt để.
Bản thỏa thuận ly hôn này coi như là một món quà, làm lời từ biệt cuối cùng vậy.
Chập tối, Tần Yên Nhiên vội vã đẩy cửa bước vào.
Vừa vào nhà cô đã lao thẳng về phía Lâm Tử Xuyên, giọng điệu dịu dàng đầy vẻ hối lỗi: "Tử Xuyên, xin lỗi anh, hôm nay em bận chuẩn bị quà cho anh nên không về kịp để kỷ niệm ngày cưới với anh, đừng gi/ận nhé."
Chiếc đồng hồ 【Diệu Xuyên】 trước mắt tinh xảo vô cùng, nhưng Lâm Tử Xuyên lại chú ý đến cổ áo của Tần Yên Nhiên đang bị lệch.
Trên chiếc cổ trắng ngần, vài vết hôn như những mũi kim đ/âm vào mắt anh.
Là chuẩn bị quà hay là đang quấn quýt bên nhân tình.
Chỉ có cô tự mình biết rõ.
Tần Yên Nhiên không hề nhận ra sự bất thường, chỉ tràn đầy ý cười đeo đồng hồ cho anh, không nhịn được khen ngợi: "Đẹp trai thật đấy, không hổ danh là người đàn ông của em."
Nghe bốn chữ "người đàn ông của em", Lâm Tử Xuyên khẽ nhíu mày, sau đó lạnh nhạt đưa chiếc hộp đựng thỏa thuận ly hôn cho cô: "Tôi cũng có một thứ tặng em."
"Cảm ơn Tử Xuyên! Anh tốt với em quá!"
Tần Yên Nhiên vô cùng vui sướng, định mở ra nhưng bị ngăn lại.
"Một tuần sau hãy mở nhé."
"Tại sao vậy ạ?"
Lâm Tử Xuyên thâm ý nói: "Vì nếu bây giờ mở ra thì sẽ chẳng còn ý nghĩa gì nữa."
Tần Yên Nhiên sững người một chút, nhưng cũng không suy nghĩ nhiều, hào hứng ôm chiếc hộp vào phòng.
"Làm gì mà bí ẩn thế không biết, bên trong chắc chắn là bất ngờ lớn mà ông xã dành cho mình rồi!"
Nhìn theo bóng lưng nhảy chân sáo của cô, Lâm Tử Xuyên lại vô cảm.
Tần Yên Nhiên, hy vọng một tuần sau, cô sẽ thích món quà bất ngờ mà tôi đã chuẩn bị.
Sáng sớm hôm sau, mọi thứ vẫn như thường lệ.
Tần Yên Nhiên nấu bữa sáng nóng hổi, bưng đến trước mặt Lâm Tử Xuyên rồi mỉm cười.
"Tử Xuyên, em thấy sắc mặt anh không tốt lắm, nên đã nấu canh tổ yến cho anh bồi bổ đây."
"Tôi không có khẩu vị."