Khi bốn mắt chạm nhau, tôi bình thản, còn anh ta lại bàng hoàng. Tôi thấy Thẩm Kinh Trạch mấp máy môi, tuy không nghe thấy tiếng nhưng tôi đọc được anh ta đang nói gì. Rõ ràng là hai chữ "Hướng Vãn".
Sau khi quyên góp một khoản tiền lớn, tôi lên xe chuẩn bị rời đi thì Thẩm Kinh Trạch ngồi xe lăn chặn trước đầu xe tôi.
"Hướng Vãn, em có biết anh đã tìm em rất lâu không!"
Tôi lạnh lùng hỏi: "Tìm tôi làm gì?"
"Anh chưa bao giờ có ý định để em ngồi tù, cũng không định ly hôn với em, anh chỉ là gi/ận quá mất khôn... Anh đã cố gắng thuyết phục Chung Điềm Điềm từ bỏ việc truy c/ứu em, nhưng khi anh thuyết phục được cô ta thì em đã đi mất rồi!"
Đây coi là lời xin lỗi muộn màng sao?
Cho dù có phải, thì tại sao tôi phải chấp nhận lời xin lỗi của anh ta?
Thấy tôi nhìn anh ta lạnh nhạt không nói một lời, sắc mặt Thẩm Kinh Trạch trở nên xám xịt. Anh ta mấp máy môi: "Hướng Vãn, anh không biết Chung Điềm Điềm lại đê tiện vô sỉ đến thế, anh đã bị cô ta lừa dối nên mới ra nông nỗi này. Anh..."
"Đừng nói nữa, tôi không quan tâm! Dù sao chúng ta cũng đã ly hôn rồi, tôi không hứng thú với chuyện của anh."
Tôi nhìn chằm chằm vào Thẩm Kinh Trạch, từng chữ một: "Anh có thể tránh đường được không? Tôi có việc gấp, đang bận đi gặp chồng và con trai mình. Hôm nay là kỷ niệm sáu năm ngày cưới của chúng tôi!"
"Em kết hôn rồi? Em vậy mà đã kết hôn lại còn có con?" Thẩm Kinh Trạch với gương mặt trắng bệch di chuyển xe lăn sang một bên.
Tài xế của tôi khởi động xe, khi xe bắt đầu lăn bánh, Thẩm Kinh Trạch đột ngột lên tiếng:
"Hướng Vãn, anh đã có một giấc mơ! Trong mơ em rất yêu anh, không rời bỏ anh, chúng ta có một đứa con trai!"
"Vậy sao?" Tôi hạ cửa kính xuống, nhìn Thẩm Kinh Trạch cười.
"Trong giấc mơ đó hẳn còn chuyện khác nữa đúng không? Chẳng hạn như việc anh vì Chung Điềm Điềm mà phớt lờ tôi? Anh vì cô ta mà tống tôi vào tù, rồi anh và đứa con trai vo/ng ân bội nghĩa của anh cũng giống như anh, thiên vị cô ta mà s/ỉ nh/ục tôi?"
Khuôn mặt Thẩm Kinh Trạch trắng bệch như tuyết, tôi mỉm cười dịu dàng:
"Trong mơ, có phải anh vì lập công mà nguy kịch, chính Chung Điềm Điềm đã quỳ c/ầu x/in một danh y c/ứu anh từ tay Diêm Vương, rồi anh thăng quan tiến chức nhanh chóng, cả đời biết ơn cô ta như ân nhân c/ứu mạng đúng không?"
"Sao em lại biết?" Thẩm Kinh Trạch hỏi với giọng gấp gáp.
"Sao tôi biết thì anh không cần quan tâm. Nhưng tôi muốn nói với anh một chuyện: Anh có biết tại sao kiếp này anh lập công xong lại phải ngồi xe lăn không đứng dậy được không? Đó là vì tôi đã không chạy đi hàng trăm dặm để quỳ cầu chuyên gia y tế c/ứu anh như trong mơ. Thế nên anh mới tàn phế."
"Vậy ra kiếp trước là em c/ứu anh, không phải Chung Điềm Điềm? Thảo nào..."
Tôi cười khẩy: "Thẩm Kinh Trạch, anh có mơ thấy tôi đã mắc b/ệnh nan y và ch*t thảm trong tù không? Anh nghĩ gì vậy? Hẳn là rất mừng đúng không? Dù sao thì tôi ch*t đi, anh mới có thể danh chính ngôn thuận cưới Chung Điềm Điềm của anh."
"Không phải... không phải như vậy, anh không biết em sẽ ch*t... Anh cứ tưởng... cứ tưởng em giả b/ệnh... đợi anh quay về... thì em đã... Anh rất hối h/ận! Vô cùng hối h/ận..."
Đây là sự hối h/ận muộn màng sao?
Nhưng đối với tôi thì có ích gì chứ?
Thẩm Kinh Trạch lẩm bẩm: "Hướng Vãn, anh biết tất cả là lỗi của Chung Điềm Điềm, anh đã không tha cho cô ta, anh đã trừng ph/ạt cô ta, cô ta mới vừa được thả ra! Sống rất thảm hại!"
Nghe vậy tôi cũng yên tâm rồi. Tôi đóng cửa kính xe, ra lệnh cho tài xế: "Đi thôi!"
Chiếc xe lao đi, Thẩm Kinh Trạch trên xe lăn ngày càng xa dần. Nhìn dáng vẻ hiện tại của anh ta, cuối cùng tôi cũng trút được gánh nặng trong lòng. Kiếp này, tôi không còn gì hối tiếc!
Chiếc xe chạy nhanh, điện thoại di động đặt bên cạnh đổ chuông, là chồng hiện tại của tôi gọi đến. Tôi bắt máy, giọng nói dịu dàng của anh truyền đến: "Hướng Vãn, anh và con đang đợi em!"
"Được, em về ngay đây!"
Không ai có thể sống mãi trong quá khứ, Thẩm Kinh Trạch đã trở thành dĩ vãng. Tôi hiện tại có người chồng yêu thương mình và đứa con trai đáng yêu. Kiếp này, tôi sẽ không dựa dẫm vào đàn ông, không tin đàn ông nữa. Tôi muốn làm nữ hoàng của chính cuộc đời mình!