Tôi biết rõ tương lai, hơn nữa công việc kinh doanh của Võ Thắng Lợi ban đầu chính là do tôi gây dựng trong con ngõ này. Sau này khi chính sách cởi mở, nhân viên dưới trướng hắn đông đảo, hắn không cần phải lo nghĩ gì nhiều, công ty cứ thế mà vận hành. Lục Nghiễm Hoa không phải người đến từ tương lai, nhưng anh ấy có cái nhìn rất sáng suốt về tình hình kinh tế đất nước. Một người làm nghiên c/ứu cơ khí mà có kiến thức kinh tế đáng nể như vậy, chúng tôi trò chuyện với nhau rất tâm đầu ý hợp.
Khi đợi bạn cùng phòng ở trạm xe buýt, Lục Nghiễm Hoa hỏi tôi: "Cô thấy người làm ăn đó, sao không tố cáo?"
Không phải giọng điệu chất vấn, mà là sự tò mò thuần túy. Một người đáng lẽ phải ở nông thôn làm ruộng, đột nhiên xuất hiện trong thành phố làm buôn b/án nhỏ, lòng tôi vang lên hồi chuông cảnh báo. Thực ra tôi h/ận không thể để họ bắt Võ Thắng Lợi vào tù ngồi mọt gông.
"Tôi thấy hắn dắt theo một đứa trẻ, trông không thông minh lắm, làm cái nghề này mà còn phải dắt theo con nhỏ thì chắc chắn là không còn nơi nào để dựa dẫm rồi."
Nếu Võ Thắng Lợi bị bắt, theo cái tính cách của đám họ hàng không đáng tin cậy kia, đứa trẻ bẩm sinh đã khờ khạo này chắc chắn sẽ không có kết cục tốt đẹp. Tôi tự cười nhạo cái lòng dạ mềm yếu của mình, toàn tự chuốc lấy phiền phức.
Lục Nghiễm Hoa mỉm cười tán thưởng: "Bồ Câu nhỏ là người tốt."
Nhưng người tốt chưa chắc đã có kết cục tốt. Chỉ vài ngày sau sự kiện ở ngõ Bình An, phòng bảo vệ thông báo có người nhà gọi tôi về. Họ vẫn tìm ra nơi tôi làm việc. Dù sao trong nhà máy cũng có hàng xóm láng giềng, tuy đã hứa giữ bí mật cho tôi, nhưng khó tránh khỏi sơ hở mà nói ra.
Lục Nghiễm Hoa vừa từ ngoài nhà máy giải quyết công việc trở về, thấy tôi định đi ra ngoài liền bảo sẽ lái xe đưa tôi một đoạn. Sau khi đưa tôi đến nơi, anh ấy không rời đi mà bảo với tôi: "Có chuyện gì thì cứ gọi từ dưới lầu, tôi đợi cô ở đây."
Tôi bỗng có cảm giác vô cùng an tâm. Cảm giác này là người khác mang lại cho tôi, điều mà trước đây tôi chưa từng có.
Ở nhà, tôi lại gặp Võ Thắng Lợi và Dư Anh Tử đã lâu không gặp. Bụng Dư Anh Tử đã hơi nhô lên. Mẹ kế m/ắng Dư Anh Tử là đồ lú lẫn, con trai tư lệnh không lấy lại đi lấy một thằng l/ưu ma/nh. Nhưng bà ta chỉ dám m/ắng nhỏ, sợ tiếng động lớn bị hàng xóm nghe thấy. Cha tôi đứng bên cạnh im lặng, bộ dạng như thể nh/ục nh/ã vì gia môn.
Việc mang th/ai trước khi cưới vào thời điểm này là vấn đề nghiêm trọng về tác phong. Võ Thắng Lợi ỷ thế không sợ gì, ra vẻ kẻ đi chân đất không sợ kẻ đi giày, nhưng giây phút nhìn thấy tôi, hắn lại vô thức thu lại vẻ mặt bất cần đời đó, miệng vẫn không sạch sẽ: "Ai biết được con gái bà mang th/ai con của ai, nhỡ đâu là bắt tôi đổ vỏ. Ngày thứ hai xuống nông thôn đã bò lên giường đàn ông, thuần thục như vậy, chắc trước đó không biết đã bò lên giường bao nhiêu thằng rồi."
Võ Thắng Lợi cũng từng nói với tôi những lời như vậy, chỉ cần bên cạnh tôi xuất hiện bất kỳ người đàn ông nào, hắn đều không tiếc công sức châm chọc tôi như thế. Cha tôi tự cho mình là người có học, không cãi lại được hắn. Mẹ kế lại không dám làm ầm ĩ vì sợ làm hỏng danh tiếng của Dư Anh Tử. Dư Anh Tử vừa c/ầu x/in Võ Thắng Lợi cưới mình, vừa phát đi/ên: "Anh thích Dư Ca Tử đến thế sao, không thích em chút nào à?"
Võ Thắng Lợi đáp: "Phải."
Tôi lùi lại một bước, lạnh lùng nhìn hắn: "Đồng chí này, tôi không quen anh, xin anh đừng h/ủy ho/ại thanh danh của tôi. Nếu các người gọi tôi về đây chỉ để xem vở kịch này, thì tôi xem đủ rồi. Nhà máy còn việc, tôi về trước đây."
Dư Anh Tử túm ch/ặt lấy tay tôi: "Cô không được đi, phải nói rõ mọi chuyện."
Tôi nhếch mép cười, bẻ từng ngón tay nó ra: "Đống chuyện chó má của các người thì liên quan gì đến tôi? Đồng nghiệp của tôi vẫn đang ở dưới, nếu lâu không thấy tôi xuống, họ sẽ tìm lên đấy. Chắc cô cũng không muốn có người ngoài nhìn thấy cô đang mang bầu to tướng thế này đâu nhỉ?"
Giọng tôi không lớn không nhỏ, căn nhà không cách âm, nếu ngoài cửa có người đứng thì nghe rất rõ. Dư Anh Tử sợ hãi buông tay ra. Tôi quay người định đi, Võ Thắng Lợi lại đưa tay chặn tôi lại, nói với cha tôi: "Nếu là cưới con gái này của ông, tôi rất sẵn lòng. Các người muốn bao nhiêu tiền thách cưới, tôi dù có khuynh gia bại sản cũng sẽ lo liệu. Còn về người kia, xin lỗi, có cho không tôi cũng không lấy."
Sự s/ỉ nh/ục trắng trợn này khiến cha tôi mặt c/ắt không còn giọt m/áu. Mẹ kế r/un r/ẩy chỉ vào Võ Thắng Lợi mà không nói nên lời. Tôi cười khẽ, đúng là một vở kịch chó cắn chó. Chỉ là tôi không đủ kiên nhẫn để ở lại đây chơi đùa cùng họ, nhưng tôi rất muốn thấy Võ Thắng Lợi và Dư Anh Tử cả đời sau này tự giày vò lẫn nhau.
Vì thế, trước khi đi, tôi rất tốt bụng đưa ra một giải pháp cho cha và mẹ kế: "Nếu không được thì báo cảnh sát đi, các người cứ do dự mãi, pháp luật sẽ cho các người câu trả lời."
Lần này không ai dám cản tôi nữa. Đến cửa, tôi quay đầu lại nói khẽ với cha: "Nghe nói con rể tương lai của ông thường xuyên bày sạp ở ngõ Bình An, không biết tội đầu cơ tích trữ này sẽ phải ngồi tù bao nhiêu năm nhỉ?"
Sắc mặt Võ Thắng Lợi biến đổi đột ngột. Tôi đã tự tay giao nhược điểm của Võ Thắng Lợi cho cha và mẹ kế. Tôi cũng nhận ra, Võ Thắng Lợi cũng đã trùng sinh, chỉ là hắn giống tôi, không chọn cách phơi bày. Giờ thì việc hắn xuất hiện ở ngõ Bình An b/án hàng đã có lời giải thích. Chỉ không biết kiếp này không có sự giúp đỡ của tôi, công ty của Võ Thắng Lợi liệu có còn mở nổi hay không.