Khi tôi đi khảo sát tại một ngôi làng ở vùng Tây Nam, tôi đã gặp Võ Thắng Lợi lúc này đã phát đi/ên. Hắn gặp ai cũng nói vợ mình bị mất tích, nói vợ hắn xinh đẹp, thông minh và lòng dạ mềm yếu. Dân làng bảo: "Nó bị đi/ên đấy, con vợ nó đanh đ/á đáo để, làm gì có chuyện tốt như nó nói."
Tôi hỏi: "Thế vợ hắn đi đâu rồi?"
Dân làng đáp: "Theo người ta bỏ trốn, nhưng không thoát được, mùa hè mưa nhiều, lũ quét vùi lấp cả hai đứa, từ đó trở đi thì nó thành ra thế này."
Tôi không dành cho Võ Thắng Lợi lấy một chút đồng cảm nào. Tôi là đảng viên, nhưng vào khoảnh khắc này, tôi tin vào luật nhân quả.
Chuyến khảo sát nghiên c/ứu kéo dài hơn một tháng, khi trở về thủ đô, tôi lại vội vã chạy theo những bản báo cáo, chớp mắt đã quên sạch Võ Thắng Lợi và Dư Anh Tử ra sau đầu. Đất nước cần tôi, cần chúng ta. Trong thời đại tốt đẹp nhất này, mọi người đều đang ch/áy hết mình, cung cấp nguồn nhiên liệu không ngừng nghỉ cho sự tiến bước của tổ quốc.