"Cần vứt đi không?"
Tôi cười cười, đặt chiếc đồng hồ cát trở lại hộp rồi đậy nắp lại.
"Không cần."
Tôi mở ngăn kéo dưới cùng của bàn làm việc ra, cất nó vào trong.
Tôi sẽ không cố tình vứt đi, vì vứt đi cũng là một cách tiêu hao cảm xúc.
Nhưng cũng sẽ không dùng đến, vì nó đã mất đi ý nghĩa tồn tại rồi.
Giống như con người Bùi Lãnh Nguyệt vậy, sau này trong cuộc đời tôi, cô ấy chỉ là một cái tên sẽ không dễ dàng nhớ tới, cũng chẳng cần cố ý lãng quên.
"Đi thôi."
Tôi đứng dậy, chỉnh lại vạt áo vest cao cấp, cầm lấy bản ý định đầu tư trên bàn.
"Cuộc họp bên phía quỹ đầu tư mạo hiểm còn mười phút nữa là bắt đầu, trận chiến cam go hôm nay, chúng ta phải thắng."
Giang Du Bạch giơ ngón cái về phía tôi.
"Tổng giám đốc Tống oai phong quá."
Tôi bước ra khỏi văn phòng, ánh nắng mùa đông ở Vân Thành xuyên qua cửa sổ sát đất khổng lồ tỏa xuống, chiếu lên người tôi.
Rất ấm áp.
Không có bóng hình của bất kỳ ai.
Trong điện thoại của tôi, không còn tiếng "dậy thôi" trầm thấp lười biếng đó nữa.
Thay vào đó là tiếng chuông mặc định trong trẻo, tươi sáng.
Mỗi sáng, nó đá/nh thức tôi, để tôi đi sống một cuộc đời mới của riêng mình, không bị bất kỳ ai quấy rầy.
(Hết)