"Anh m/ua loại bánh em thích nhất đây." Anh bật đèn, đặt hộp bánh lên bàn trà: "Ăn chút đồ ngọt tâm trạng sẽ tốt hơn, Niệm Niệm cũng không muốn thấy em buồn bã như vậy..."
Sở Tri Dư cúi đầu nhìn chiếc bánh.
Trước đây cô quả thực rất thích ăn bánh ở tiệm này, mỗi lần đi ngang qua đều phải m/ua một chiếc.
Khi đó Niệm Niệm còn sống, con bé luôn kiễng chân áp sát vào mép bàn trà, dùng ngón tay chấm kem đưa vào miệng.
"Em không có khẩu vị."
Diệp Vân Thâm khựng lại một chút: "Vậy ăn món khác, mấy ngày nay em không ăn uống tử tế gì cả, anh thấy em g/ầy đi một vòng rồi."
"Để anh đi làm món th!t xào ớt chuông cho em, chẳng phải em thích nhất món anh xào sao..."
Vừa nói, anh vừa đi về phía nhà bếp.
"Không cần đâu, Diệp Vân Thâm, chúng ta nói chuyện đi."
Chương 3
Diệp Vân Thâm quay đầu lại, chạm phải ánh mắt bình tĩnh đến lạ thường của Sở Tri Dư, lòng anh bỗng thắt lại.
Anh theo bản năng muốn tránh né ánh nhìn đó thì điện thoại reo lên.
Giọng nói nức nở của Bạch Vi Vi vang lên:
"Anh Vân Thâm, Tiểu Bảo lại sốt rồi, giờ đã sốt đến bốn mươi độ, em một mình thật sự không biết phải làm sao..."
Diệp Vân Thâm nắm ch/ặt điện thoại, ngước mắt nhìn Sở Tri Dư:
"Con của Vi Vi sốt rồi, anh đi giúp một tay, lát nữa về ngay."
Sở Tri Dư không ngăn cản.
Cô cầm một xấp tài liệu trên bàn trà đưa cho anh:
"Nghĩa trang của Niệm Niệm cần gia hạn, cũng cần chữ ký của anh."
Diệp Vân Thâm nhận lấy, liếc nhìn hai cái rồi lật đến mấy trang cuối ký tên.
Anh đặt tài liệu xuống, bước về phía cửa rồi lại quay đầu lại.
"Tri Dư, đợi hai hôm nữa anh nghỉ phép, chúng ta ra ngoài đi dạo, thư giãn một chút nhé."
Cô không đáp.
Diệp Vân Thâm đứng đó vài giây rồi xoay người rời đi.
Cánh cửa đóng lại, tiếng bước chân xa dần.
Sở Tri Dư lúc này mới cầm xấp tài liệu đó lên, rút ra bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn.
Cô cầm điện thoại, trên màn hình vẫn còn lưu tin nhắn Bạch Vi Vi gửi đến năm phút trước:
"Anh ấy đã không còn tình cảm với chị nữa rồi, hà tất phải dây dưa không dứt tự chuốc lấy phiền phức?"
"Chị có tin không, chỉ cần em vẫy tay một cái, anh ấy sẽ lập tức đến bên cạnh em."
Cô nhìn tin nhắn cười khổ, Bạch Vi Vi nói đúng, cô ta chỉ cần một cuộc điện thoại là gọi được anh đi.
Sở Tri Dư xóa tin nhắn, tiện tay kéo số điện thoại đó vào danh sách đen.
Cất thỏa thuận ly hôn xong, cô bắt đầu thu dọn hành lý.
Đồ đạc trong tủ quần áo ít hơn cô tưởng, tất cả nhét vào cũng chưa đầy một chiếc vali 24 inch.
Khi lật đến ngăn kéo dưới cùng, ngón tay cô chạm vào một chiếc hộp nhung.
Mở ra, bên trong là một chiếc nhẫn bạc trơn.
Đây là chiếc nhẫn cưới của họ, do chính tay Diệp Vân Thâm làm, tên của hai người khắc ở bên trong là do họ cùng nhau khắc lên.
Ngày xưa cô từng nghĩ đây là chiếc nhẫn đẹp nhất thế gian.
Nấu cơm sợ dính dầu, rửa bát sợ va chạm, trước khi đi ngủ đều phải tháo ra lau khô.
Cô nhìn một lúc, dùng đầu ngón tay miết qua hàng chữ khắc, rồi "bộp" một tiếng đóng nắp hộp lại, vứt chiếc hộp vào sâu trong ngăn kéo.
Thu dọn xong xuôi mọi thứ đã là đêm muộn.
Cô mệt mỏi nằm trên giường.
Trong cơn mơ màng, tấm đệm lún xuống một góc.
Phía sau có một cơ thể ấm áp áp sát lại, hơi thở phả vào hõm cổ cô.
Khi bàn tay anh luồn vào từ gấu áo ngủ, Sở Tri Dư bừng tỉnh.
Cô túm lấy tay anh, đẩy anh ra.
"Em không muốn, tránh xa em ra."
Trong bóng tối không nhìn rõ vẻ mặt Diệp Vân Thâm, chỉ nghe thấy hơi thở anh nặng nề một chút rồi lại đ/è nén xuống.
"Tri Dư..." Giọng anh khàn đặc, như đang cố nhẫn nhịn điều gì đó, "Chúng ta đã lâu rồi không..."
"Em nói là không."
Sở Tri Dư hất chăn ngồi dậy, chân trần dẫm lên sàn gỗ, không ngoảnh đầu lại đi ra khỏi phòng ngủ.
Đừng nói đến chuyện gần gũi, giờ phút này dù chỉ là anh lại gần, cũng chỉ khiến cô thấy gh/ê t/ởm.
Diệp Vân Thâm nhìn bàn tay vừa bị gạt ra, một nỗi phiền muộn không tên trào dâng.
Anh đi đến cửa thư phòng định gõ cửa.
Đầu ngón tay suýt chạm vào cánh cửa thì khựng lại.
"Tri Dư, hôm nay là ngày giỗ Niệm Niệm, anh biết trong lòng em khó chịu, nhưng em không thể cứ trốn tránh anh mãi thế này."
"Đêm nay em nghỉ ngơi cho tốt, đợi tâm trạng em bình ổn lại, chúng ta sẽ nói chuyện tử tế."
Sở Tri Dư không đáp lại, ánh mắt rơi vào màn đêm đen kịt ngoài cửa sổ.
Kể từ khi Niệm Niệm ra đi, giữa họ vốn dĩ chẳng còn gì để nói nữa rồi.
Chương 4
Một đêm không ngủ.
Sáng hôm sau, Sở Tri Dư nhìn bản thỏa thuận ly hôn đã lừa Diệp Vân Thâm ký ngày hôm qua mà ngẩn người.
Điện thoại rung lên.
Là tin nhắn của Diệp Vân Thâm gửi đến:
"Tri Dư, anh quên mang áo choàng thẩm phán rồi, hôm nay anh có phiên tòa, không kịp về lấy, em giúp anh mang đến được không?"
Sở Tri Dư khẽ nhướng mày, cô nhìn lại tờ thỏa thuận ly hôn kia một lần nữa, rồi nhắn lại: "Được."
Cô cất bản thỏa thuận ly hôn cùng đơn khởi kiện ly hôn đã chuẩn bị sẵn, bình thản ra khỏi nhà.
Đến tòa án, cô đi thẳng đến văn phòng thẩm phán tòa dân sự, đặt tài liệu lên bàn.
Thẩm phán lật xem tài liệu, hơi sững sờ: "Cô và Chánh án Diệp muốn ly hôn? Sao chỉ có mình cô đến?"
Sở Tri Dư giọng điệu nhạt nhòa không gợn sóng:
"Anh ấy không tiện có mặt, thỏa thuận là do đích thân anh ấy ký x/ác nhận. Con của Bạch Vi Vi bị sốt cao, anh ấy đang qua đó chăm sóc, nên ủy thác tôi thay mặt nộp tài liệu."