Nói xong, tôi quay người về phòng, lấy ra một chiếc vali nhỏ.
Bên trong đựng hộ chiếu, căn cước công dân và vài bộ quần áo thay đổi đơn giản.
Khi ra cửa, Thẩm Trì Dã hừ lạnh một tiếng.
"Lâm Trí Hoà, anh biết ngay là em không dễ dàng từ bỏ như vậy mà."
"Mang theo ít đồ thế này, chắc là lại định về nhà mách lẻo, bắt gia đình gây áp lực, đe doạ anh không được ly hôn với em chứ gì?"
"Anh nói cho em biết, chưa cầm được giấy ly hôn trên tay, anh tuyệt đối sẽ không rút đơn kiện đâu!"
Tôi không hề dừng bước, tiếp tục đi ra ngoài.
"Tuỳ anh."
Khi ngồi lên xe, tin nhắn của Hứa Vi Vi cứ liên tiếp hiện lên.
"Trí Hoà, có phải cậu gi/ận tớ rồi không?"
Cô ta gửi một biểu tượng mặt khóc.
"Tại tớ mà cậu mới phải ly hôn với Thẩm Trì Dã, tất cả đều là lỗi của tớ."
Tôi nhìn những dòng chữ này, đến cả sức để m/ắng cô ta cũng không còn.
Tôi gõ một tràng chữ, rồi lại xoá đi.
Không trả lời bất cứ điều gì.
Tôi về nhà.
Bố mẹ nhìn thấy tôi kéo vali, sững người một chút.
Mẹ gượng cười: "Trí Hoà, lại cãi nhau với Trì Dã à?"
Bố xắn tay áo lên, làm bộ định xông ra cửa.
"Nó lại vì con tiểu tam kia mà làm khổ con à? Bố đi sang nhà họ Thẩm đòi lại công bằng cho con ngay!"
Tôi nhìn dáng vẻ của họ, lòng chua xót vô cùng.
Tôi không thể tin được.
Ngay cả bố mẹ mà tôi vẫn luôn tin là yêu thương mình, cũng đã biết rõ sự thật về việc Hứa Vi Vi và Thẩm Trì Dã qua lại với nhau.
Tôi khàn giọng, nhìn thẳng vào mặt họ.
"Hai người sớm đã biết con tiểu tam kia chỉ là diễn viên."
"Bố mẹ, rõ ràng người Thẩm Trì Dã ngoại tình là Hứa Vi Vi, tại sao hai người lại giúp họ lừa dối con?"
Sắc mặt mẹ cứng đờ trong chốc lát.
Bố mấp máy môi: "Trí Hoà, con hiểu lầm rồi."
Tôi lấy ảnh chụp màn hình vòng bạn bè kia ra, trưng trước mặt họ.
Tôi đọc từng chữ một: "Vi Vi, cẩn thận chút, đừng để Trí Hoà thấy vòng bạn bè, lát nữa nó lại về nhà làm lo/ạn."
Tôi đỏ hoe mắt, nước mắt từng giọt rơi xuống.
"Tại sao hai người lại đối xử với con như vậy, con mới là con gái của hai người mà!"
Bố im lặng, không nói được lời nào.
Mẹ thở dài.
"Vi Vi là đứa trẻ hiếu thảo, lần nào bố mẹ đ/au ốm cũng là Vi Vi đưa đi khám."
"Nó trả tiền viện phí cho chúng ta, trong nhà thiếu cái gì cũng là nó sắm sửa!"
Ánh mắt mẹ đầy vẻ không tán thành.
"Con không có bản lĩnh giữ chân Trì Dã, đừng đổ lỗi hết lên đầu Vi Vi."
"Ba năm nay nó giấu con mọi chuyện, là vì sợ con biết rồi đ/au lòng, nó đã nghĩ cho con nhiều lắm rồi."
Tôi đến cả ý định biện minh cũng không còn.
Hứa Vi Vi có thể ngày nào cũng ở bên cạnh họ, đó là vì mỗi tháng tôi trả tám nghìn tệ để thuê cô ta chăm sóc bố mẹ mình.
Tiền viện phí đều trừ từ tài khoản liên kết của tôi.
Đồ đạc trong nhà m/ua sắm, cũng đều là tôi đặt hàng trực tuyến rồi gửi thẳng về nhà.
Hoá ra, đây gọi là tôi không có bản lĩnh.
Cô ta giấu tôi, vơ hết công lao về mình, rồi lăn lộn trên giường với chồng tôi, đây gọi là nghĩ cho tôi.
Tôi không tranh cãi với họ, quay người định vào phòng mình.
Ngay khoảnh khắc mở cửa.
Tôi lại thấy đồ đạc của mình trong phòng không còn gì cả, nó đã biến thành một phòng thay đồ khổng lồ.
Bố đi theo sau tôi, cau mày.
"Vi Vi ở lại đây, đến chỗ để quần áo cũng không có."
"Đằng nào con cũng lấy chồng rồi, phòng để không cũng phí, nên bố mẹ sửa thành phòng thay đồ cho Vi Vi."
Mẹ chạy tới, trên mặt nở nụ cười hiền hậu.
"Mẹ kê cho con một chiếc giường gấp ở ban công, con tạm ở đó đi."
"Chỗ đó nhiều nắng, con ngồi văn phòng suốt, phơi nắng bổ sung canxi cũng tốt."
"Vài hôm nữa bình tĩnh lại, thì về nhà nói chuyện tử tế với Trì Dã, vợ chồng đâu có th/ù h/ận gì qua đêm?"
"Vi Vi cũng đâu có thực sự cư/ớp danh phận của con, con đừng ích kỷ như thế, làm mọi người khó xử."
Tay tôi nắm ch/ặt lấy vali đến mức run lên.
Mẹ muốn kéo tôi, nhưng tôi không hề cử động.
Tim tôi đ/au như bị d/ao c/ắt: "Mẹ, con và Thẩm Trì Dã đã ly hôn rồi."
"Sau này, không ai phải khó xử nữa."
Bố mẹ kinh ngạc đến mức không nói nên lời.
Còn muốn hỏi thêm, tôi đã kéo vali ra khỏi cửa.
Tôi đến khách sạn bình dân gần đó thuê phòng một tuần.
Lễ tân cười hỏi có phải tôi cãi nhau với gia đình không.
Tôi lắc đầu.
Chồng tôi, bố mẹ tôi, đều đã là của Hứa Vi Vi rồi.
"Tôi không còn nhà nữa."
3.
Ngày hôm sau, tôi có mặt đúng mười giờ rưỡi tại cửa Cục Dân chính.
Khi vừa làm xong thủ tục ly hôn với Thẩm Trì Dã bước ra, Hứa Vi Vi tới.
Mắt cô ta đỏ hoe: "Trí Hoà, xin lỗi cậu."
"Chú dì đều nói cho tớ biết rồi, cậu đã biết sự thật, tớ không cố ý lừa cậu đâu."
Cô ta nắm lấy tay tôi: "Cậu có thể chấp nhận lời xin lỗi của tớ không?"
"Trí Hoà, chúng ta là bạn thân nhất mà, tớ không muốn mất cậu!"
Tôi nhìn dáng vẻ tủi thân đó của cô ta, chỉ thấy buồn cười.
"Không cố ý lừa tớ, thế mà cậu nói lái xe đi đ/âm tiểu tam giúp tớ, đ/âm g/ãy chân cô ta, rồi nói mình có khả năng phải ngồi tù ba năm?"
Sắc mặt Hứa Vi Vi tái nhợt.
Giọng cô ta yếu ớt: "Tớ chỉ là sợ cậu không chấp nhận được..."