Trời nổi sấm, mưa như trút nước.
Tôi đứng trong mưa, nhìn bà vì gã đàn ông cặn bã kia mà tự tay c/ắt đ/ứt mọi mối dây liên kết giữa chúng tôi.
Vết t/át trên mặt nóng rát, nhưng chẳng thấm tháp gì so với nỗi đ/au trong lòng.
"Chị..."
Tôi há miệng, nước mưa tràn vào trong.
Con không trách mẹ.
Là do con không đủ bản lĩnh, không c/ứu được mẹ.
Không ngoài dự đoán.
Tôi bị Lâm Hân đuổi khỏi căn phòng trọ nhỏ từng mang lại cho tôi hơi ấm.
Lúc này tôi không một xu dính túi, ngoài bộ quần áo ướt sũng vì mưa, chẳng còn gì cả.
Tôi đành tìm một gầm cầu tránh gió, co quắp trong góc r/un r/ẩy.
Nhưng cơn sốt ập đến dữ dội.
Trong cơn mê man, tôi như trở lại kiếp trước.
Lưu Ninh s/ay rư/ợu, nắm tóc Lâm Hân đ/ập vào tường.
Lâm Hân gào thét, van xin, cơ thể bị quăng quật khắp nơi.
Tôi trốn trong tủ, nhìn cảnh tượng đó qua khe hở, bịt ch/ặt miệng không dám phát ra tiếng.
"Đừng đá/nh nữa, c/ầu x/in anh đừng đá/nh nữa..."
Tiếng gào thét trong mơ và tiếng mưa ngoài hiện thực chồng chéo lên nhau.
Tôi gi/ật mình tỉnh giấc, toàn thân đã ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Cơ thể nóng hầm hập, nhưng tôi chẳng màng đến điều đó.
Tôi phải đến gặp Lâm Hân.
Khi tôi lê bước chân nặng nề trở về khu chung cư quen thuộc, lại nghe được tin tức khiến tôi như rơi xuống hầm băng.
Lâm Hân đã b/án chiếc mô tô phân khối lớn mà bà coi như báu vật.
Đó là thứ bà đã chắt chiu rất lâu mới m/ua được, là chỗ dựa để bà tung hoành ở trường nghề, là hiện thân cho tâm h/ồn tự do của bà.
Bà từng vuốt ve thân xe mà nói với tôi:
"Lưu Du, sau này chị sẽ chở em bằng nó đi Tây Tạng, đi xem cung điện Potala."
Nhưng giờ đây, để trả n/ợ bài bạc cho Lưu Ninh, bà thực sự đã b/án nó rồi.
Không chỉ vậy, bà còn trả phòng trọ dán đầy áp phích, chuyển đến sống chung với Lưu Ninh.
Tôi không cam tâm, lén lút đi theo.
Qua cánh cửa sắt, tôi nhìn thấy cảnh tượng khiến tim mình tan nát.
Tuy Lưu Ninh chưa ra tay đá/nh bà, nhưng tôi cảm nhận rõ ràng Lâm Hân đã thay đổi.
Người trước mắt mặc bộ đồ ngủ rẻ tiền, tóc búi tùy tiện sau đầu, đang ngồi xổm dưới đất giặt quần áo.
Đôi tay bà đỏ ửng vì lạnh, đó là đôi tay từng vung ống sắt đấy.
Vậy mà giờ đây lại đang ra sức vò đống quần l/ót và tất của Lưu Ninh trong chậu nước xà phòng đục ngầu.
"Hân Hân, áo sơ mi giặt xong chưa?"
Giọng nói ôn nhu của Lưu Ninh vọng ra từ trong nhà, không nghe ra chút nóng gi/ận nào.
Lâm Hân vội vàng lau bọt trên tay, đáp: "Sắp xong rồi ạ."
"Vậy em nhanh lên, trời lạnh thế này, đừng để cóng tay."
Lưu Ninh miệng thì nói lời quan tâm, nhưng thân mình chẳng hề động đậy, chỉ nằm trên giường đọc sách nhàn rỗi.
Lâm Hân nghe vậy, ngược lại còn tỏ vẻ ngọt ngào, vò quần áo càng hăng say hơn.
Nếu là trước đây, Lâm Hân đã sớm đ/á bay chậu nước, chỉ thẳng vào mũi hắn mà ch/ửi rồi.
Nhưng giờ đây, bà cam tâm bị giam cầm trong lớp vỏ bọc dịu dàng giả tạo này.
Nhìn cảnh đó, móng tay tôi găm sâu vào lòng bàn tay.
Tôi đi tìm đám đàn em từng theo sau Lâm Hân, muốn nhờ họ khuyên nhủ bà.
Nhưng vừa mới mở lời, tôi đã bị họ xua đuổi như xua ruồi.
"Cút cút cút, Ninh ca nói rồi, con bé mày bị b/ệnh th/ần ki/nh, thấy chị Hân sống tốt là không chịu nổi."
"Đúng đấy, chị Hân giờ sống ổn định rồi, mày đừng có đến phá đám nữa."
Lưu Ninh đã sớm tung tin đồn rằng tôi bị t/âm th/ần, vì gh/en tị với Lâm Hân nên cố tình h/ãm h/ại bà.
Chẳng ai tin tôi cả.
Tôi lại một lần nữa nếm trải cảm giác tuyệt vọng khi kêu trời không thấu, kêu đất không linh.
Ngày tháng trôi qua.
Nụ cười trên mặt Lưu Ninh ngày càng ít đi.
Hắn bắt đầu về muộn, bắt đầu bới lông tìm vết.
"Món này sao mặn thế? Định làm ch*t tao à?"
"Sàn nhà cũng không lau sạch, cả ngày ở nhà mày làm cái gì thế?"
Lâm Hân cũng mất đi sự cá tính vốn có.
Cả người như bị Lưu Ninh hút cạn, ánh mắt vô h/ồn, cúi đầu cam chịu.
"Biết rồi."
Bà lẳng lặng bê đĩa thức ăn vào làm lại, cầm cây lau nhà lên lần nữa.
Vài tháng sau, điều khiến tôi sợ hãi nhất cuối cùng cũng xảy ra.
Lâm Hân mang th/ai.
Khoảnh khắc tôi nhìn thấy bà bịt miệng lao từ nhà vệ sinh ra, ngồi xổm bên đường nôn khan.
Tôi cảm thấy bầu trời như sụp đổ.
Tôi biết, sinh linh bé nhỏ vừa nhen nhóm trong bụng bà, chính là tôi.
Sự xuất hiện của đứa trẻ này sẽ khóa ch/ặt cả cuộc đời bà.
Theo sau nỗi lo lắng của tôi là tin dữ bà bị Lưu Ninh bạo hành.
Lưu Ninh gần đây đã bắt đầu động tay động chân.
Vì chê cơm không ngon,
Vì thua bạc nên tâm trạng không tốt.
Thậm chí chỉ vì nhìn bà không vừa mắt, hắn đã t/át thẳng vào mặt Lâm Hân.
Lâm Hân vốn đã nhen nhóm ý định rời đi.
Nhưng đứa trẻ bất ngờ đến khiến mọi dũng khí của bà tan thành mây khói.
Kiếp trước chính vì có tôi, bà mới hết lần này đến lần khác nhẫn nhịn dưới nắm đ/ấm của Lưu Ninh.
Mới chọn cách ở lại trong vô số đêm muốn bỏ đi.
"Vì con, nhẫn nhịn chút vậy."
Tôi như nghe thấy tiếng thở dài trong lòng bà.
Sự chán gh/ét bản thân tột độ dâng trào như thủy triều nhấn chìm tôi.
Chỉ cần tôi tồn tại, bà phải chịu khổ, lẽ ra tôi không nên đến thế giới này.
Tôi lao đến trước mặt bà, quỳ sụp xuống.
"Lâm Hân, mẹ nghe con nói đây."
Bà đang ngồi trên bệ đ/á sưởi nắng, tay theo bản năng che lấy cái bụng chưa lộ rõ.