Sau khi đính hôn, nhóm bạn sáu người chúng tôi hẹn nhau thực hiện chuyến du lịch tiền hôn nhân cuối cùng.
Buổi tối, cô bạn thân Lâm Vi đề xuất trò chơi "Hoán đổi người yêu 24 giờ".
Ai rút được thẻ có hình giống nhau sẽ phải cư xử như một cặp đôi trong suốt một ngày.
Còn ai rút phải thẻ trắng,
chỉ có trách nhiệm chụp ảnh và xách hành lý cho mọi người.
Ở vòng đầu tiên, tôi rút trúng thẻ trắng.
Vị hôn phu Lục Cảnh Thâm và Lâm Vi rút trúng hình mặt trăng.
Họ nắm tay nhau ngắm bình minh, còn tôi lủi thủi phía sau mang theo túi xách của cả ba người.
Vòng thứ hai, tôi vẫn là thẻ trắng.
Họ rút trúng hình hoa hồng.
Hình ph/ạt là ôm nhau một phút.
Mọi người xung quanh hò reo, còn tôi đứng bên cạnh bấm giờ cho họ.
Vòng thứ ba, vòng thứ tư…
Liên tiếp bảy lần.
Tôi đều là kẻ thừa thãi.
Lâm Vi tựa vào lòng Lục Cảnh Thâm, mỉm cười an ủi tôi:
"Chúng mình chỉ chơi game thôi, cậu sẽ không gh/en chứ?"
Lục Cảnh Thâm cũng xoa đầu cô ta.
"Đừng để ý đến cô ấy, từ nhỏ cô ấy đã không biết cách chơi rồi."
Đêm cuối cùng, họ rút trúng thẻ đám cưới.
Quy tắc là hai người phải tổ chức một hôn lễ tạm thời.
Lâm Vi khoác lên mình chiếc váy cưới mà tôi mang theo.
Lục Cảnh Thâm tháo nhẫn đính hôn của tôi ra, đeo vào ngón áp út của cô ta.
Tất cả bạn bè vây quanh hò hét:
"Hôn đi!"
Giây tiếp theo, Lục Cảnh Thâm thực sự cúi đầu hôn cô ta.
Tranh thủ lúc mọi người đang ăn mừng, tôi mở hộp m/ù đựng các lá bài ra.
Hộp của tôi toàn là thẻ trắng.
Còn trong hộp của Lục Cảnh Thâm và Lâm Vi,
nhét đầy những thẻ mặt trăng, hoa hồng và váy cưới giống hệt nhau.
Hóa ra không phải do tôi xui xẻo.
Mà là trò chơi này vốn dĩ đã được chuẩn bị sẵn cho hai người họ.
Tôi mỉm cười, xóa sạch những tấm thiệp mời cưới điện tử đã chuẩn bị sẵn.
Nếu như trong chuyến đi của sáu người, từ đầu đến cuối không có chỗ cho tôi,
Vậy thì quãng đời còn lại của tôi,
Cũng không cần phải chừa chỗ cho họ nữa.
........
Khi tôi xóa thiệp mời, phía sau vang lên một tràng reo hò.
Lục Cảnh Thâm hôn xong Lâm Vi, buông vòng eo cô ta ra.
Má Lâm Vi đỏ ửng, những ngón tay vẫn đặt trên vai anh ta.
Có người vẫn chưa thỏa mãn bèn hô lên:
"Hôn thêm cái nữa đi!"
Lục Cảnh Thâm cười m/ắng một câu:
"Cút."
Nhưng lại không đẩy cô ta ra ngay.
Cho đến khi Lâm Vi nhìn thấy tôi, cô ta mới như chợt nhớ ra điều gì đó,
cúi đầu mân mê chiếc nhẫn trên ngón áp út.
"Đường Đường, nhẫn bị kẹt rồi, không tháo ra được."
Cô ta lắc lắc tay trước mặt tôi, giọng điệu ngây thơ.
"Cho tớ đeo một đêm thôi, được không?"
Chiếc nhẫn đính hôn đó là Lục Cảnh Thâm tặng tôi vào ngày sinh nhật.
Anh ta nói chiếc nhẫn được đặt làm riêng theo kích thước ngón tay của tôi.
Vậy mà giờ đây đeo trên tay Lâm Vi lại vừa vặn đến thế.
Tôi không bóc trần, chỉ gật đầu.
"Được."
Lục Cảnh Thâm liếc nhìn tôi,
dường như không ngờ tôi lại dễ dàng đồng ý như vậy.
Anh ta nhíu mày:
"Hứa Đường, đừng trưng ra bộ dạng chịu ấm ức đó."
Mọi người cất công đi du lịch cùng chúng ta, đừng vì một trò chơi mà làm mất vui."
Tôi nhìn anh ta.
"Tôi không có làm mất vui."
"Vậy thì cười một cái đi."
Trần Phóng đã giơ điện thoại lên.
"Nào, chú rể và cô dâu tạm thời nhìn vào ống kính đi."
Những người khác nhanh chóng chen vào bên cạnh Lục Cảnh Thâm và Lâm Vi.
Năm người đứng thành một hàng, vị trí vừa khít.
Trần Phóng đưa điện thoại cho tôi.
"Hứa Đường, cậu chụp ảnh đẹp nhất, chụp thêm vài tấm đi."
Tôi nhận lấy điện thoại.
Họ tựa sát vào nhau, Lục Cảnh Thâm đứng chính giữa.
Lâm Vi mặc váy cưới của tôi, khoác tay anh ta.
Ba người còn lại vây quanh họ,
tựa như một bức ảnh cưới thực thụ.
"Hứa Đường."
Lục Cảnh Thâm mất kiên nhẫn giục tôi:
"Ngẩn ngơ cái gì thế?"
Tôi hoàn h/ồn, bấm nút chụp cho họ.
Một tấm, hai tấm, hơn chục tấm.
Không có tấm nào có mặt tôi.
Khi về đến khách sạn đã là hai giờ sáng,
tôi vốn đã đặt ba phòng đôi.
Bốn người kia ở hai phòng, còn tôi và Lục Cảnh Thâm ở một phòng.
Nhưng lúc nhận thẻ phòng, Chu Trình đột nhiên cười tuyên bố:
"Hoán đổi người yêu vẫn còn mười hai tiếng cuối cùng."
"Theo quy tắc trò chơi, tối nay Cảnh Thâm phải ở cùng Vi Vi."
Tay tôi cầm thẻ phòng cứng đờ.
"Ở cùng nhau cũng là quy tắc sao?"
Lâm Vi giải thích một cách đương nhiên:
"Chỉ là ngủ chung một phòng thôi mà, trong phòng suite có hai cái giường."
"Chúng mình đâu có xảy ra chuyện gì."
Lục Cảnh Thâm cũng trầm mặt xuống.
"Trước mặt bao nhiêu người thế này, em còn sợ chúng tôi làm gì à?"
Tôi nhìn anh ta: "Vậy tôi ngủ ở đâu?"
Đám người nhìn nhau.
Trần Phóng chỉ tay về phía cuối hành lang.
"Phòng của Cảnh Thâm và Vi Vi là phòng suite gia đình."
"Trong phòng khách có một chiếc ghế sofa giường, cậu ngủ ở đó không phải là được rồi sao?"
Nghĩa là, tôi phải ngủ bên ngoài phòng của vị hôn phu và cô bạn thân của chính mình.
Nghe tiếng họ đóng cửa,
chờ đợi trò chơi 24 giờ kết thúc.
Tôi bỗng thấy thật nực cười.
"Tôi sẽ thuê thêm một phòng."
Chu Trình lập tức chặn tôi lại.
"Đừng mà."
"Ở đây một đêm mấy nghìn tệ, cậu lãng phí tiền đó làm gì?"
"Dù sao mọi người cũng lớn lên cùng nhau, ai mà không hiểu ai cơ chứ?"
Tôi không phải lớn lên cùng họ.
Năm người họ đã ở bên nhau từ thời mẫu giáo.
Còn tôi là quen Lục Cảnh Thâm khi học đại học,
mới được anh ta dẫn vào vòng tròn này.
Những năm đầu tiên, tôi đã rất cố gắng để hòa nhập với họ.
Họ kể chuyện hồi nhỏ lẻn vào nhà giáo viên hái tr/ộm đào.
Tôi không hiểu, nhưng cũng cười theo.