"Chúng ta lật sang trang mới, được không? Hồi con còn nhỏ chị đối xử với con tốt biết bao, chỉ vì một người đàn ông mà hai chị em trở mặt thành th/ù, để người ngoài xem bao nhiêu trò cười..."
"Bà Hứa." Tôi ngắt lời bà, "Bà có biết, dáng vẻ hiện tại của bà thật sự rất khó coi không?"
Bà sững người.
Tôi nhếch mép:
"Bà nói đúng, chị ta đã phải chịu trừng ph/ạt rồi, nhưng sự trừng ph/ạt dành cho bà và bố vẫn chưa bắt đầu đâu."
"Vậy nên, bây giờ, đến lượt hai người rồi."
Nói xong, mặc kệ những tiếng ch/ửi rủa sắc nhọn sắp sửa bùng n/ổ, tôi dập máy, thiết lập chế độ chặn cuộc gọi từ người lạ.
Yên tĩnh rồi.
Tôi nhẹ nhàng thở hắt ra, nhìn ra ngoài cửa sổ sát đất, ánh hoàng hôn đỏ cam trải dài phía chân trời, hùng vĩ tráng lệ.
Cái cảm giác nghẹn ứ trong lòng bấy lâu nay, đột nhiên như tan biến.
Những kẻ thối nát và những chuyện tồi tệ đó, cuối cùng cũng đã có hồi kết.
Họ sẽ mãi mãi bị bỏ lại nơi đó, còn tôi, phải tiếp tục viết nên chương mới của cuộc đời mình.