Trong khoảnh khắc, sắc mặt Trương Tiểu Hồng thay đổi: "Các người đến đây làm gì!"
"Tôi nói cho các người biết, đừng hòng có ý đồ x/ấu với chúng tôi!"
Tài xế xe tải hạ cửa kính, phun thẳng một bãi nước bọt về phía Trương Tiểu Hồng: "Phì! Với cái nhan sắc đó của cô mà cũng đòi có ý đồ x/ấu?"
"Có cho không tôi cũng chẳng thèm!"
Ngay khi xe dừng lại, tôi nhanh chóng bước ra khỏi đám đông, kéo Lưu Hiểu Thiến chạy về phía xe tải.
Phía sau vang lên tiếng gào thét của Trương Tiểu Hồng: "Lâm Hân Nhiễm! Cậu đang làm cái gì vậy?!"
Tài xế mở cửa xe, hai chúng tôi nhanh chóng leo lên.
Trương Tiểu Hồng thấy cảnh này thì như một con x/ác sống, chạy tới đ/ập cửa xe đi/ên cuồ/ng.
Tôi hạ cửa kính xuống, Trương Tiểu Hồng nghiến răng nghiến lợi: "Lâm Hân Nhiễm, đồ không biết liêm sỉ, lại dám giữa đêm hôm khuya khoắt leo lên xe của mấy gã đàn ông lạ, còn kéo cả Lưu Hiểu Thiến theo!"
Tôi lập tức lạnh mặt: "Trương Tiểu Hồng, n/ão có vấn đề thì đi chữa đi!"
"Chuyện gì qua mắt cậu cũng bị bóp méo hết đúng không? Bây giờ là nơi rừng thiêng nước đ/ộc, người ta có lòng tốt ra tay giúp đỡ, trong đầu cậu không thể chứa nổi chút gì bình thường sao?"
Buông lại câu đó, tôi gi/ận dữ nói: "Trước đây bảo các người lên xe, 800 tệ một người, các người chê đắt, tôi thì không chê đắt nhé."
"Các người không đi thì tôi tự đi! Dựa vào đâu mà bắt tôi phải giống các người?"
Trước khi đi, tôi quét mắt nhìn một lượt những gương mặt đó.
Những người này, kiếp trước khi dư luận chĩa mũi dùi vào tôi, không một ai đứng ra nói giúp một lời.
Số tiền tôi thay họ trả cũng coi như đổ sông đổ biển.
Muốn trách thì trách luật pháp bảo vệ họ quá tốt, kiếp trước tôi đã c/ứu mạng họ khỏi cái ch*t cóng.
Kiếp này, tôi hiểu ra một đạo lý: tôn trọng vận mệnh của người khác, từ bỏ tâm lý thích giúp đỡ người khác!
Đóng cửa xe lại, tôi nói với bác tài một tiếng, chiếc xe tải liền lăn bánh trong màn đêm đầy gió tuyết.
Tiếng động cơ gầm rú dữ dội cùng hơi ấm tỏa ra trong cabin khiến tôi an tâm lạ thường.
Tài xế thẳng thắn nói: "Lớp trưởng của các cô có phải đầu óc không bình thường không?"
"Khu vực này vốn không thuộc quyền quản lý của khu du lịch, thực sự xảy ra chuyện trong khu bảo tồn rừng này thì đến bồi thường cũng chẳng có ai mà đòi!"
Tôi giải thích một vài lý do rồi liên tục xin lỗi bác tài.
Chuyến xe kéo dài năm tiếng đồng hồ, khi đến huyện lỵ gần nhất đã là ba giờ sáng.
Trước khi xuống xe, tôi dặn bác tài tốt nhất nên lưu giữ lại camera hành trình.
Tài xế gật đầu: "Cô muốn thì tôi chép một bản cho cô cũng được."
Vì tuyết lớn phong tỏa núi, các nhà nghỉ dưới chân núi gần như kín chỗ.
Cuối cùng nhờ bác tài nhờ vả, tôi và Lưu Hiểu Thiến mới được sắp xếp vào một căn homestay.
Trong phòng, cả hai chúng tôi đều có cảm giác của người vừa thoát ch*t.
Chúng tôi nằm trong bồn tắm ngâm mình trong nước nóng, còn Trương Tiểu Hồng và đám người kia, e là vẫn đang trong cảnh màn trời chiếu đất, sinh tồn nơi hoang dã.
Đó là cái giá mà họ phải trả cho sự ng/u dốt của chính mình.
Lưu Hiểu Thiến hỏi tôi: "Chúng ta có nên giúp họ báo cảnh sát không?"
Tôi lắc đầu: "Không cần, báo cảnh sát giúp họ không phải là nghĩa vụ."
Tôi chỉ mong Trương Tiểu Hồng ch*t cóng trong cảnh tuyết rơi đó, kiếp trước cô ta khiến gia đình tôi tan cửa nát nhà, cả nhà bị đào bới thông tin cá nhân và ch/ửi rủa.
Kiếp này, cô ta cũng đừng hòng có kết cục tốt đẹp!
...
Ở lại homestay một ngày, hôm sau tôi và Lưu Hiểu Thiến chia tay nhau, mỗi người một hướng xuống núi.
Trước khi đi, Lưu Hiểu Thiến để cảm ơn đã chủ động chuyển cho tôi một ngàn tệ.
Thế nhưng, ngay khi tôi vừa về đến trường, tôi thấy một bài đăng mới được ghim trên diễn đàn.
【Lâm Hân Nhiễm lớp múa ba! Đúng là đồ nịnh đàn ông! Hạng lăng nhăng! Nơi hoang sơn cùng cốc, bất chấp sự ngăn cản của chúng tôi, leo lên xe của tài xế xe tải!】
【Hai nam hai nữ, thật không biết bọn họ đã làm những gì trên xe đó!】
Từng dòng tiêu đề nổi bật, tài khoản đăng bài chính là Trương Tiểu Hồng.
Lồng ngựk tôi không khỏi nghẹn lại, kiếp trước chính là những bài đăng quen thuộc này đã khiến tôi thân bại danh liệt, thậm chí bị nhà trường buộc thôi học.
Nhưng tôi nhanh chóng bình tĩnh lại, nhìn chiếc máy quay hành trình đặt trên bàn.
Trương Tiểu Hồng cũng mạng lớn thật, vậy mà thực sự tìm được đội c/ứu hộ.
Cô ta chắc hẳn vừa xuống núi là đã đăng ngay những bài viết vu khống tôi!
Nhưng kiếp này đã khác rồi, tôi đã sớm đề phòng, có bằng chứng ghi hình toàn bộ quá trình.
Đến đây, cứ vu khống đi...
Trương Tiểu Hồng, tôi sẽ khiến cô... tự ăn quả đắng!
Điện thoại hiện lên một thông báo tin tức.
【Hai mươi sinh viên đại học bị mắc kẹt tại núi tuyết khu chưa phát triển, được c/ứu nhưng từ chối trả 50 ngàn tệ phí c/ứu hộ, lý lẽ đanh thép: Chúng tôi tự tìm được c/ứu hộ bằng năng lực của mình, dựa vào đâu mà phải đưa tiền?!】
Ảnh bìa tin tức chính là gương mặt to đùng của Trương Tiểu Hồng.
Khoảnh khắc nhìn thấy tin tức, tôi bật cười.
Kiếp trước tôi thay họ trả hết tiền nên không có những chuyện phía sau này.
Nhưng lần này không có tôi, bộ mặt x/ấu xí của họ đã bị phơi bày trước công chúng.
Những lời vu khống trong trường nhắm vào tôi vẫn chưa gây được tiếng vang gì, ngược lại họ đã trực tiếp lên mặt báo.
Phần bình luận của tin tức đầy rẫy những lời m/ắng nhiếc, nhóm người Trương Tiểu Hồng bị chặn lại tại khách sạn dưới chân núi, không trả tiền không cho đi.
【Đây là loại người gì vậy, được c/ứu rồi mà còn lý lẽ đanh thép thế?】
【Tuyết lớn phong tỏa núi đã thông báo trước mấy ngày, cứ nhất quyết ở lại khu bảo tồn, không ng/u thì cũng là x/ấu xa! Lãng phí nhân lực vật lực.】
【Tướng mạo kinh điển, quá là điển hình!】
Những luồng dư luận này đã chỉ trích nhóm người Trương Tiểu Hồng tơi tả.