Vết thương của Chu Nặc, một trang giấy cũng không viết hết.
Đây là kết quả do vị hôn phu của Giang Ngữ Nhu gây ra vào ngày hôm đó.
Vậy mà lúc ấy, anh ta tưởng rằng không có chuyện gì nghiêm trọng, chỉ gửi một tin nhắn hời hợt.
Anh ta thậm chí còn chẳng buồn đến b/ệnh viện thăm cô lấy một lần.
Hạ Minh gi/ận dữ túm lấy vai Ngô Quế Hà.
"Cô ấy đâu? Chu Nặc đâu rồi?"
Ngô Quế Hà ngẩn người, gạt tay anh ta ra.
"Tôi không biết."
Hạ Minh định ép hỏi tiếp, nhưng bị người chặn lại.
"Xin đừng động tay động chân với đương sự của tôi."
Anh ta ngẩng đầu, là luật sư của Ngô Quế Hà vừa rồi.
Hạ Minh nhớ ra anh ta, tên là Thẩm Hoài Thu.
Người đàn ông nhìn vào tờ giấy khám b/ệnh trên tay Hạ Minh.
Không biết có phải là ảo giác không, sắc mặt anh ta đột nhiên trở nên lạnh lùng hơn.
"Anh chính là người bạn thanh mai trúc mã, vị hôn phu của đàn chị sao?"
"Xem ra... quả thực chẳng ra sao cả."
Hạ Minh bỗng chốc nhớ ra.
Thẩm Hoài Thu, cái tên này anh ta từng nghe Chu Nặc nhắc đến.
Vốn là một đàn em quen biết, sau khi tốt nghiệp còn gặp lại ở các buổi giao lưu học thuật.
Làm luật sư, khả năng quan sát chắc chắn không phải người thường.
Hạ Minh nheo mắt, đá/nh giá người đàn ông trước mặt.
"Là Nặc Nặc bảo anh đến c/ứu nguy? Cô ấy đang ở đâu?"
Thẩm Hoài Thu vô cảm, vẫn giữ vẻ lạnh lùng như cũ.
"Cô ấy ở đâu, mà một vị hôn phu thanh mai trúc mã như anh lại không biết sao?"
"Luật sư Hạ cứ từ từ mà tìm đi, tôi còn có việc, xin cáo từ."
Nói xong, anh ta đưa Ngô Quế Hà rời đi.
Chỉ còn lại một mình Hạ Minh đứng đó, bị chặn họng không nói nên lời.
Giang Ngữ Nhu vẫn còn đỏ hoe hốc mắt.
Cô ta chậm rãi tiến lại gần, cất giọng khản đặc.
"Hạ Minh... giờ chúng ta phải làm sao đây?"
Hạ Minh càng thêm phiền n/ão vì câu hỏi của cô ta.
Rõ ràng Chu Nặc là kiểu người gặp chuyện gì cũng có thể giải quyết gọn gàng dứt khoát.
Tại sao bạn bè của cô ấy lại là loại phụ nữ ủy mị, hay khóc lóc như thế này.
Anh ta mất kiên nhẫn vẫy tay.
"Cô về công ty trước đi, tôi đi tìm Nặc Nặc."
Nói xong, anh ta không ngoảnh đầu lại, chui tọt vào xe, khởi động máy rời đi.
Nhưng tìm ở đâu, chính anh ta cũng không biết.
B/ệnh viện, không có.
Công ty, cũng không.
Gọi một vòng cho những người bạn chung.
Câu trả lời nhận được đều là không biết.
Cho đến tận đêm khuya, anh ta mới mệt mỏi trở về nhà.
Nhà cửa tối om, không một bóng người.
Chu Nặc không có ở đó, Giang Ngữ Nhu cũng chưa về.
Hạ Minh đặt chìa khóa xuống, bỗng nhìn thấy một tờ giấy trên tủ.
Anh ta cầm lên, nhìn dưới ánh đèn hành lang vàng vọt.
Đó là bản thiết kế mẫu váy cưới.
Là chiếc váy cưới đặt làm riêng mà họ đã thỏa thuận.
Khi còn nhỏ, người lớn hai nhà đùa giỡn muốn định hôn ước.
Chu Nặc chỉ vào váy cưới của mẹ, nói sau này cũng muốn mặc chiếc váy như vậy.
Khi ở bên nhau, anh ta tỏ tình với cô.
Đúng lúc đi ngang qua tiệm váy cưới, Chu Nặc chỉ vào chiếc váy rẻ nhất trong tủ kính bảo với anh.
"Anh m/ua cái này cho em, em sẽ ở bên anh."
Sau này cuối cùng cũng sắp kết hôn, anh ta kéo Chu Nặc đến tiệm váy cưới.
Đặt làm kiểu đắt nhất.
"Anh đã nói rồi, sẽ để em trở thành cô dâu đẹp nhất."
Khi đó mắt Chu Nặc sáng rực nhìn anh.
Cười rất hạnh phúc.
Hạ Minh nhìn chằm chằm vào bản thiết kế đó rất lâu.
Lâu đến mức anh ta gần như quên mất, Chu Nặc đã không cần anh ta nữa rồi.
Anh ta cúi đầu thay giày, bỗng thoáng thấy những miếng dán hoa hòe trên ghế.
Sững sờ, ngẩng đầu bật đèn.
Lúc này mới thấy những miếng Iót cốc dư thừa trên bàn ăn.
Những chậu hoa được chăm chút kỹ lưỡng ngoài ban công.
Còn có cuốn nhật ký hoạt hình kẹp giữa những cuốn sách luật khô khan trên giá.
Nhưng những thứ này đều không phải của Chu Nặc.
Anh ta và Chu Nặc đều bận, bận lật lại vụ án, bận kiện tụng.
Trong nhà luôn chỉ có ba màu đen, trắng, xám.
Từ khi nào mà nó đã thay đổi rồi?
Là từ sau khi Giang Ngữ Nhu dọn vào.
Cô ta đã thay đổi cả ngôi nhà này, thay đổi tình cảm giữa anh và Chu Nặc một cách âm thầm.
Nhưng ban đầu, anh ta chỉ vì thương hại mới chăm sóc Giang Ngữ Nhu thôi mà.
Chỉ có sự đồng cảm cơ bản nhất, những thứ còn lại đều là sự xa lạ.
Nhưng rốt cuộc tại sao, lại biến thành bộ dạng như bây giờ chứ?
Anh ta không nghĩ ra, cũng không thông suốt được.
Bước vào phòng tắm, anh ta lại thấy hai tuýp kem đá/nh răng trong cốc.
Bên cạnh d/ao cạo râu đặt d/ao tỉa lông mày của phụ nữ.
Ngay cả trên chiếc khăn tắm màu xám của mình, cũng xếp chồng một chiếc khăn tắm màu sắc tươi sáng hơn.
Đây đều là đồ của Giang Ngữ Nhu.
Vậy đồ của Chu Nặc đâu?
Anh ta không biết, cũng không tìm thấy.
Chu Nặc giống như đã hạ quyết tâm, muốn biến mất một cách sạch sẽ hoàn toàn.
Hạ Minh không còn chút sức lực nào nữa, nằm vật xuống ghế sofa.
Trong đầu toàn là hình ảnh của Chu Nặc.
Lúc cùng đi học, lúc bị giáo viên ph/ạt đứng, và cả lúc đứng ra đòi công bằng cho Giang Ngữ Nhu.
Anh ta hồi tưởng lại rất nhiều cảnh tượng.
Nhưng duy nhất, anh ta không thể tưởng tượng ra tương lai của họ.
Suốt cả đêm, Hạ Minh gần như không ngủ được.
Anh ta c/ầu x/in khắp nơi, cũng không tìm được dù chỉ một dấu vết của Chu Nặc.
Sáng hôm sau, vẫn phải đi làm.
Bước vào văn phòng luật, khi đi ngang qua phòng trà, bước chân anh ta bỗng khựng lại.
Bên trong vang lên tiếng xì xào.
Anh ta nghe thấy tên của Chu Nặc.
"Luật sư Chu đó, không phải thật sự vì tung tin đồn bôi nhọ thực tập sinh bị phát hiện nên mới chột dạ nghỉ việc đấy chứ?"
"Tôi thấy khả năng này rất cao, nếu không thì cô ta đang làm tốt thế, bao nhiêu năm rồi, sắp được lên tổ trưởng, tại sao lại đi?"