Chương 7: Người im lặng cũng có quyền lựa chọn
Sau cuộc họp chương 6, Hứa Ánh Thu cảm nhận rõ rệt rằng mọi người trong nhà hát bắt đầu nhìn nhận lại sự việc. Không còn ai coi việc ghi tên và ủy quyền là chi tiết hành chính nữa, mà bắt đầu hiểu rằng đó đại diện cho vị trí của một người sáng tạo trong tác phẩm.
Tuy nhiên, điều thực sự khiến cô bất ngờ chính là sự thay đổi của Lâm Uyển Chân.
Trước đây mỗi khi gặp vấn đề, Uyển Chân luôn là người đầu tiên đứng ra giải thích những khó khăn của đoàn kịch. Chị sẽ nói về việc tăng tiền thuê mặt bằng, doanh thu không ổn định, thiếu nhân lực, rồi nhờ mọi người giúp đỡ thêm một chút. Ánh Thu trước đây luôn chấp nhận, vì cô nhớ rằng năm xưa chính Uyển Chân đã cho cô cơ hội đầu tiên để thiết kế trọn vẹn một sân khấu.
Nhưng lần này, Uyển Chân không yêu cầu cô nhượng bộ.
Trước buổi họp kỹ thuật, Uyển Chân chủ động đưa bản thảo hợp tác đã chỉnh sửa cho cô.
"Chị đã liệt kê tất cả các điều kiện về quản lý phiên bản và ghi tên mà em đề xuất vào rồi."
Ánh Thu lật xem tài liệu.
"Chị chắc chứ?"
Uyển Chân gật đầu.
"Chị đã dành thời gian để suy nghĩ kỹ. Nếu đoàn kịch cần phải dựa vào việc không nói rõ ràng để duy trì, thì đó thực ra không phải là cách lâu dài."
Ánh Thu nhìn chị.
"Trước đây chị không nghĩ như vậy."
Uyển Chân cười khổ.
"Trước đây chị chỉ muốn để vở diễn được hoàn thành trước đã."
Chị dừng lại một chút.
"Nhưng chị đã quên mất, người hoàn thành tác phẩm cũng cần được quan tâm."
Câu nói này khiến lòng Ánh Thu có chút phức tạp.
Cô vẫn nhớ những khoảnh khắc bị bỏ qua khi hỏi ý kiến, và vẫn nhớ Uyển Chân từng giúp cô bước vào nhà hát thế nào. Hai cảm giác cùng tồn tại, không có cái nào có thể bị thay thế đơn giản.
"Thực ra em đã rất gi/ận," Ánh Thu nói.
Uyển Chân gật đầu.
"Chị biết."
"Nhưng em cũng biết, nếu không có sự ủng hộ của chị trước đây, em chưa chắc đã đi được đến ngày hôm nay."
Uyển Chân cúi đầu.
"Cảm ơn em đã sẵn lòng nói ra những điều này."
Hai người không quay lại mối qu/an h/ệ không chút rào cản như trước, mà bắt đầu lại trên một giới hạn mới.
Chiều hôm đó, đoàn kịch tổ chức cuộc họp x/ác nhận phiên bản. Đạo diễn đề xuất hy vọng đội ngũ lưu diễn có thể trực tiếp sử dụng thiết kế hiện có để giảm bớt thời gian trao đổi lại.
Ánh Thu không từ chối.
Cô đưa ra phương án trọn vẹn, bao gồm phạm vi ủy quyền, quy trình x/ác nhận phiên bản và trách nhiệm chỉnh sửa khi gặp sự khác biệt về thiết bị.
Nhân viên kỹ thuật nghe xong đều tỏ ý thấu hiểu.
"Thực ra có quy trình rõ ràng, hiện trường lại an toàn hơn."
Câu nói này khiến Ánh Thu nghĩ đến trọng điểm mà mình luôn nhấn mạnh. Điều cô tranh đấu không phải là sự hạn chế, mà là để mỗi người được đưa ra quyết định ở vị trí đúng đắn.
Sau khi cuộc họp kết thúc, đạo diễn giữ cô lại riêng.
"Có phải cô cảm thấy tôi không tôn trọng cô?"
Ánh Thu im lặng một lát.
"Tôi cảm thấy trước đây nhiều việc quá quen dùng tình cảm để xử lý."
Đạo diễn nhìn lên sân khấu.
"Đoàn kịch thực sự đang có áp lực."
"Tôi biết."
"Nhưng áp lực không thể khiến người sáng tạo biến mất."
Nói xong câu đó, đạo diễn không phản bác, chỉ nói sẽ xem lại phương án mới.
Buổi tối, cô trò chuyện với em gái Ánh Tình.
Ánh Tình hỏi cô: "Mọi việc có tốt hơn chưa?"
Ánh Thu nói: "Có một chút."
"Còn chị thì sao?"
Ánh Thu khựng lại.
Cô nhận ra em gái không hỏi về đoàn kịch, mà đang hỏi chính cô.
"Dường như chị đã biết mình muốn gì hơn rồi."
Ánh Tình mỉm cười.
"Thế thì tốt quá."
Sau khi cúp máy, Ánh Thu nhìn tài liệu trên bàn. Cô từng nghĩ việc duy trì sự chuyên nghiệp sẽ khiến mình mất đi các mối qu/an h/ệ, nhưng giờ đây cô bắt đầu hiểu ra, mối qu/an h/ệ thực sự lành mạnh có thể chịu đựng được sự thẳng thắn.
Ngày hôm sau, đoàn kịch công bố bản hiệu đính mới của sổ chương trình. Cột thiết kế ánh sáng cuối cùng đã được điền tên cô vào.
Cô nhìn chằm chằm vào ba chữ đó một hồi.
Hứa Ánh Thu.
Trước đây cô luôn cảm thấy cái tên chỉ là hình thức, tác phẩm mới là điều quan trọng. Nhưng giờ đây cô biết, cái tên không phải là để khoe khoang, mà là sự thừa nhận một người từng bỏ ra thời gian, năng lực và trách nhiệm.
Chỉ là cô cũng hiểu, cái tên được đặt trở lại không phải là điểm kết thúc của sự việc.
Điều thực sự quan trọng là, trong mỗi lần hợp tác tương lai, không cần phải chờ đợi ai đó nhớ đến người sáng tạo nữa.
Cô cất tài liệu, chuẩn bị cho giai đoạn diễn tập cuối cùng.
Ánh sáng trên sân khấu sắp sửa đón chào buổi công diễn chính thức đầu tiên.
Và cô cũng sẵn sàng đón nhận thử thách lớn hơn tiếp theo.
Trước khi rời nhà hát, cô quay đầu nhìn lại sân khấu trống. Những thiết bị đèn treo lặng lẽ phía trên, chờ đợi lần sáng lên tiếp theo.
Cô biết, sự chuyên nghiệp thực sự không phải là không bao giờ xảy ra xung đột, mà là trong xung đột vẫn sẵn lòng bảo vệ tác phẩm đã cùng nhau hoàn thành.
Lần này, cô không chỉ còn sắp xếp ánh sáng cho câu chuyện của người khác.
Cô cũng bắt đầu để lại ánh sáng cho con đường của chính mình.
Trở về studio, Ánh Thu sắp xếp lại ghi chép cuộc họp hôm nay. Cô không giữ lại những tranh cãi, mà sắp xếp các hạng mục đã x/ác nhận thành quy trình hợp tác rõ ràng.
Cô biết, tương lai vẫn có thể gặp những ý kiến trái chiều, nhưng ít nhất hiện tại tất cả mọi người đều bắt đầu nhìn thấy cùng một việc: sự hoàn thành của một vở diễn không chỉ dựa vào biểu diễn phía trước sân khấu, mà còn dựa vào sự đầu tư chuyên môn của từng người làm hậu trường.
Cô mở bảng diễn tập tiếp theo, nhìn ngày công diễn sắp tới.
Những xung đột từng khiến cô sợ hãi, nay đã trở thành điểm khởi đầu để cô thiết lập lại phương thức hợp tác.