Chương 11: Khoảng cách x/ác nhận lại sau nửa năm

Sau khi mùa đông qua đi, Ngô Bội Dung và Trịnh Văn Xuyên bắt đầu một giai đoạn thử nghiệm cuộc sống kéo dài nửa năm theo kế hoạch đã định.

Họ không gọi đó là thử nghiệm hôn nhân.

Cũng không coi đó là một quá trình nhất định phải dẫn đến một kết quả nào đó.

Họ chỉ muốn biết liệu trong cuộc sống thực tế, nhịp điệu của hai người có thực sự có thể tiến lại gần nhau hay không.

Bội Dung vẫn đi lại giữa Đài Trung và Bố Đại.

Văn Xuyên vẫn điều chỉnh thời gian theo công việc tuần tra vùng đất ngập nước.

Có tuần họ gặp nhau hai lần.

Có tuần vì công việc, họ chỉ có thể trò chuyện qua điện thoại.

Lúc mới bắt đầu, họ vẫn gặp phải những vấn đề.

Ví dụ như sau khi Bội Dung bận rộn cả ngày với công việc phiên dịch, cô chỉ muốn được yên tĩnh nghỉ ngơi.

Còn Văn Xuyên lại quen với việc chia sẻ những thay đổi nhìn thấy tại vùng đất ngập nước trong ngày.

Có một lần, hai người vì chuyện này mà xảy ra tranh cãi nhỏ.

Bội Dung nói:

"Em không phải là không muốn nghe, chỉ là hôm nay em thực sự không còn sức lực nữa."

Văn Xuyên im lặng một lúc.

"Anh biết."

Anh nói.

"Anh chỉ là quen với việc nghĩ đến em đầu tiên."

Câu nói này khiến Bội Dung mềm lòng.

Cô cũng nhận ra, bản thân đôi khi quá quen với việc xử lý công việc.

Thậm chí quên mất việc nói cho đối phương biết rằng mình thực sự cần được đồng hành.

Sau đó, họ đã điều chỉnh lại.

Không phải là báo cáo mọi chuyện mỗi ngày.

Mà là hỏi đối phương xem hiện tại họ cần gì trước.

Sự thay đổi này trông có vẻ nhỏ bé.

Nhưng lại khiến cách ứng xử của cả hai trở nên nhẹ nhàng hơn nhiều.

Khi mùa xuân quay trở lại Bố Đại, công việc sắp xếp dữ liệu chim di cư mới bắt đầu.

Một vài người bạn khiếm thính từng tham gia hoạt động năm ngoái cũng đưa ra những gợi ý tiếp theo.

Bội Dung và Văn Xuyên đều rất vui khi nhìn thấy những phản hồi đó.

Bởi họ biết, thứ thực sự còn lại không phải là một hoạt động đơn lẻ.

Mà là một cách thức tham gia tốt hơn.

Thế nhưng vấn đề mới lại xuất hiện.

Văn Xuyên nhận được lời mời tham gia công tác giao lưu vùng đất ngập nước ở nơi khác.

Thời gian có thể kéo dài đến vài tháng.

Anh nhìn thông báo, việc đầu tiên nghĩ đến là Bội Dung.

Trước đây, có lẽ anh sẽ từ chối ngay.

Vì không muốn gây ra những thay đổi trong mối qu/an h/ệ.

Nhưng lần này, anh chọn cách thảo luận trước.

"Anh có một cơ hội."

Anh nói.

Bội Dung nghe xong liền hỏi:

"Anh có muốn đi không?"

Văn Xuyên gật đầu.

"Muốn."

"Vậy thì đi thôi."

Cô trả lời.

Văn Xuyên sững người một chút.

"Em không lo lắng sao?"

Bội Dung mỉm cười.

"Có chứ."

Cô thẳng thắn nói.

"Nhưng lo lắng không phải là lý do để anh từ bỏ."

Câu nói này khiến Văn Xuyên nhớ lại những gì mình từng nói với cô.

Tôn trọng một người, không chỉ là chấp nhận việc đối phương ở lại.

Mà còn bao gồm cả việc chấp nhận đối phương tiến về phía trước.

Họ biết rằng khoảng cách có thể sẽ lại tăng thêm.

Nhưng hiện tại, phương pháp đối mặt với khoảng cách của họ đã khác.

Không phải là đoán mò.

Không phải là chịu đựng.

Mà là thảo luận.

Nửa năm sau, họ lấy tờ lịch trình ban đầu ra xem lại.

Trên đó đã có thêm rất nhiều dấu vết sửa đổi.

Có những cuộc hẹn bị hủy bỏ.

Có những ngày được sắp xếp lại.

Cũng có những khoảng thời gian được cùng nhau giữ lại.

Bội Dung nhìn vào những ký hiệu đó.

"Thực ra nó còn lộn xộn hơn cả những gì mình dự tính ban đầu."

Văn Xuyên cười.

"Nhưng lại giống cuộc sống thật hơn."

Họ vẫn không vội vàng quyết định việc sống chung.

Bởi nửa năm thử nghiệm đã cho họ biết, khoảng cách không phải là vấn đề lớn nhất.

Điều thực sự quan trọng là liệu hai người có thể duy trì sự kết nối trong những cuộc sống khác biệt hay không.

Đêm đó, họ viết những kế hoạch mới vào lịch trình của năm tới.

Không có kế hoạch xa hoa.

Chỉ có vài thỏa thuận đơn giản.

Dành thời gian cho nhau.

Tôn trọng công việc của nhau.

Khi gặp thay đổi, hãy thảo luận lại.

Đối với họ, đây đã là một kiểu cam kết rất thực tế và vững chãi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau khi mất trí nhớ, tôi phát hiện mình có thêm một người bạn trai.

Chương 13
Sau khi mất trí nhớ, tôi phát hiện mình có thêm một người bạn trai. Vừa mới chuẩn bị tiếp nhận chuyện này, tôi đã nhìn thấy những dòng bình luận lơ lửng trước mắt. [Tên pháo hôi nhỏ này thật sự cho rằng phản diện là bạn trai mình à? Phản diện chỉ vì muốn tác thành cho bé thụ và công của cậu ấy ở bên nhau nên mới nói dối thôi.] [Ai bảo tên pháo hôi nhỏ ỷ mình là trúc mã của công chính, ngày nào cũng bám lấy người ta, khiến bé thụ chẳng có cơ hội vun đắp tình cảm với công chính.] [Nhân lúc pháo hôi nhỏ bị tai nạn xe mất trí nhớ, phản diện chủ động nhận mình là bạn trai của cậu ta. Như vậy cậu ta sẽ không tiếp tục quấn lấy công chính nữa.] [Đợi đến khi cậu ta nhớ lại thì bé thụ đã sớm cùng công của mình sống hạnh phúc bên nhau rồi.] [Nếu pháo hôi nhỏ có thể nhìn rõ thực tế, ở bên phản diện cũng không tệ đâu.] Đọc xong, tôi chớp chớp mắt. Giả! Tất cả đều là giả! Chắc chắn là do tôi gặp tai nạn xe, đầu óc bị va đập hỏng rồi. Bởi vì nhìn thế nào đi nữa, người trước mặt cũng chính là gu của tôi! Sao tôi có thể bỏ qua cực phẩm trước mắt để chạy đi theo đuổi người khác được chứ? Sau khi xuất viện, tôi nhất quyết bám lấy đối phương, đòi anh ấy cùng tôi về nhà. Sau khi ở nhà họ Thẩm một thời gian, tôi sống những ngày tháng chẳng khác nào hoàng đế. Thế rồi, tôi đột nhiên khôi phục lại ký ức. Tôi vừa định bỏ chạy thì lại bị anh ấy chặn ngay tại chỗ. “Chạy gì chứ? Không phải em đã nói muốn làm vợ anh sao?”
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
207