“Con gái, có phải có ai đang gọi con không?”
Để mẹ không phải lo lắng, tôi mới ra mở cửa.
Hai người họ như chuột l/ột, ướt sũng lao vào nhà. Giang Diệc Từ thuần thục lấy chiếc khăn bông trong nhà lau cho Tống Phương Lâm. Miệng vẫn không quên trách móc tôi:
“Sao gọi con lâu thế mà không nghe thấy? Nếu con mở cửa sớm một chút, bọn anh có đến mức thảm hại thế này không?”
Tống Phương Lâm đỏ mặt, thẹn thùng đẩy anh ta một cái: “Thôi đi, chỉ là chút mưa nhỏ thôi mà, anh nói với bạn gái mình như vậy có phải hơi quá đáng không?”
Tôi cười khẩy: “Đúng vậy, người không biết còn tưởng hai người mới là một cặp đấy!”
Giọng điệu bình thản của tôi khiến sắc mặt cả hai thay đổi tức thì. Tống Phương Lâm nắm tay tôi, vội vàng giải thích: “Đường Đường, đừng hiểu lầm, nếu mình không phải là bạn tốt của cậu, chắc tên này cũng chẳng thèm quan tâm đến mình đâu.”
Giang Diệc Từ chột dạ không dám nhìn tôi, nhưng cũng theo phản xạ tiếp lời: “Đúng thế, anh chỉ là yêu ai yêu cả đường đi lối về thôi, em đừng có suy diễn lung tung.”
Tôi không để tâm, mẹ lại mời họ ở lại ăn cơm. Giang Diệc Từ vẫn như mọi khi, bóc một bát tôm cho tôi. Nhưng tay anh ta không dừng lại ở đó, mà tiếp tục bóc thêm một bát nữa cho Tống Phương Lâm.
Mẹ tôi nhận ra điều bất thường, dò hỏi: “Tiểu Từ thật chu đáo, sau này ai làm bạn gái cháu chắc là có phúc lắm.”
Chúng tôi đang yêu đương bí mật, bố mẹ hai bên đều không hay biết. Giang Diệc Từ không nói gì, nhưng khoảnh khắc cúi đầu xuống, anh ta đã liếc nhìn Tống Phương Lâm.
Sau bữa cơm, mưa cũng tạnh. Tống Phương Lâm nói có việc nên đi trước. Hiếm khi Giang Diệc Từ không đuổi theo đi cùng mà lại ở lại. Mẹ tôi rất hiểu ý, để lại không gian riêng cho chúng tôi.
Cô ấy vừa rời đi, Giang Diệc Từ đã lấy từ trong ngựk ra một chiếc hộp tinh xảo: “Này, quà tốt nghiệp chuẩn bị cho em đấy. Đây là món quà anh phải tích góp mãi mới m/ua được.”
Tôi sững sờ. Tôi từng thấy chiếc vòng cổ này trên mạng, giá của nó lên tới năm mươi nghìn tệ.
“Sao thế, không thích à? Để anh đeo cho em nhé! Nghe nói ý nghĩa của sợi dây chuyền này rất tốt, hy vọng sau này em đều được bình an, vô ưu vô lo.”
Lòng tôi trào dâng cảm xúc lẫn lộn. Giang Diệc Từ dường như luôn như vậy, vừa t/át một cái lại cho một viên kẹo ngọt. Tôi im lặng không nói gì.
Hai ngày sau, tại buổi họp lớp, tôi đeo sợi dây chuyền đó đi dự. Ai ngờ vừa đến nơi, cô bạn đối thủ vốn không ưa tôi đã mỉa mai: “Mới tốt nghiệp mà đã giả tạo thế rồi sao? Có cần thiết không?”
Tôi ngơ ngác, cô ta bồi thêm: “Nếu không thì tại sao cậu lại đeo hàng giả?”
Tôi sững người, lúc này mới nhận ra cô ta đang nói đến sợi dây chuyền trên cổ mình.
“Đây là… hàng giả sao?”
Đối thủ thấy vẻ mặt tôi không ổn, lần đầu tiên không mỉa mai nữa: “Ai tặng cậu đấy? Đây không phải cố ý muốn làm cậu mất mặt sao? Còn không mau tháo ra, thực sự muốn nổi tiếng ngay sau khi tốt nghiệp à?”
Tôi hoảng lo/ạn tháo ra, siết ch/ặt trong lòng bàn tay. Sợi dây lý trí cuối cùng trong lòng tôi cũng hoàn toàn đ/ứt đoạn.
Đúng lúc này, Giang Diệc Từ và Tống Phương Lâm cũng đến muộn. Bạn bè xung quanh trêu chọc: “Không ổn rồi, từ học kỳ trước mình đã thường xuyên bắt gặp hai người đi cùng nhau, không lẽ có chuyện gì mờ ám à?”
Giang Diệc Từ liếc nhìn tôi một cái, rồi đảo mắt với người kia: “Ăn trái cây cũng không chặn được cái miệng của cậu à! Nhà chúng tôi ở gần nhau, đi cùng đường chẳng phải rất bình thường sao?”
Tôi hoàn h/ồn, ngẩn ngơ nhìn anh ta. Giang Diệc Từ đang nói dối. Hướng nhà Tống Phương Lâm hoàn toàn ngược với chúng tôi. Cái gọi là “cùng đường” của anh ta hoàn toàn là cố tình sắp đặt.
Tôi ngồi trong góc không nói một lời. Đối thủ liếc nhìn tôi: “Đồ vô dụng.” Sau đó ánh mắt dán ch/ặt vào hai người họ: “Giang Diệc Từ, nếu mình nhớ không nhầm thì cậu và Bùi Duẫn Đường đang yêu nhau mà? Vậy tại sao trên tay cậu lại đeo chiếc vòng đỏ cùng kiểu với Tống Phương Lâm thế kia?”
Không khí bỗng chốc im lặng. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về cổ tay họ. Tôi cũng cứng đờ nhìn theo.
Tống Phương Lâm theo phản xạ che cổ tay lại. Giang Diệc Từ đỏ bừng mặt, lập tức phản bác: “Liên quan gì đến cậu? Hơn nữa, đây là sợi dây bọn mình đến miếu Nam cầu nguyện trước kỳ thi đại học để bảo hộ học nghiệp, sao cậu biết Duẫn Đường không có?”
Nhưng tôi thực sự không có. Hơn nữa, miếu Nam nổi tiếng nhất là cầu duyên.
Tôi không biết mình đã về nhà bằng cách nào. Trong khoảng thời gian đó, Giang Diệc Từ liên tục nhắn tin, nhưng tôi không trả lời lấy một dòng.
Đến mười giờ tối, mẹ gõ cửa phòng ngủ của tôi. Bà nói Giang Diệc Từ đang ở dưới lầu. Anh ta đã đứng đó hai tiếng đồng hồ rồi, hỏi tôi có muốn xuống gặp anh ta một lần không?
Sau nhiều lần đắn đo, tôi quyết định xuống dưới nói chuyện rõ ràng với anh ta. Ít nhất cũng phải cho tuổi thanh xuân của mình một lời giải đáp. Nhưng tôi không ngờ, giờ này rồi mà Tống Phương Lâm cũng ở đó.