Tôi lật mở cuốn nhật ký cũ.
Ở trang đầu tiên là dòng chữ tôi viết năm mười lăm tuổi:
Họ nói tôi bẩm sinh khiếm khuyết.
Nhưng tôi lại muốn dùng chính sự khiếm khuyết này, để bù đắp chút dịu dàng còn thiếu của thế gian.
Tôi khép nhật ký lại, nhẹ nhàng đặt tay lên bụng dưới.
Nơi đó ấm áp, tĩnh lặng, chân thực.
Tôi khẽ nói:
“Tôi trọn vẹn.”
“Không phải vì ai yêu tôi.”
“Không phải vì tôi lấy lại được khuôn mặt nào.”
“Mà vì từ nay về sau, cuộc đời tôi, chỉ do chính tôi định nghĩa.”