Đó là giọng của một người phụ nữ mang theo sự phẫn nộ và tiếng nấc nghẹn.
“Nhà lão Trương ở đâu! Con súc vật lão Trương đó đâu rồi!”
Đám đông ùa ra nhường một lối đi.
Một người phụ nữ chừng ba mươi tuổi sải bước vào sân, tóc buộc đuôi ngựa, mặc chiếc áo sơ mi hoa đã bạc màu, chân đi đôi giày cao su dính đầy bùn đất.
Khuôn mặt cô đỏ bừng.
“Mùa thu năm ngoái! Tôi từng đi nhờ xe của hắn!”
Cô đứng giữa sân, giọng nói to đến mức cả con ngõ đều nghe thấy.
“Hắn giở trò đồi bại trên xe, tôi m/ắng cho một trận hắn mới chịu thu tay lại! Lúc đó tôi không dám nói ra-- tôi là thân đàn bà con gái, đi nhờ xe người ta mà xảy ra chuyện này, nói ra có ai tin? Ai mà chẳng bảo là lỗi tại tôi? Hôm nay vừa nghe tin hắn bị bắt là tôi đến ngay--”
Cô nói mãi rồi cuối cùng không kìm được, nước mắt trào ra.
Cô dùng tay áo lau mạnh mặt, xoay người đối diện với tất cả mọi người trong sân, dõng dạc nói:
“Hôm nay tôi đến đây chỉ để nói câu này-- hắn không phải lần đầu! Hắn không phải lần đầu! Tôi xin lỗi cô em hôm qua, nếu năm ngoái tôi báo cảnh sát thì cô ấy đã không bị--”
Cô không nói tiếp được nữa.
Đám đông ngoài sân như chảo dầu sôi.
Tiếng bàn tán tuôn ra như nước vỡ đê, xen lẫn những tiếng ch/ửi bới phẫn nộ và tiếng cảm thán kinh ngạc.
Thím Lý đứng ở hàng đầu tiên.
Bà giơ tay, trước mặt tất cả mọi người, tự t/át vào mặt mình một cái.
Tiếng t/át giòn tan khiến mọi người xung quanh gi/ật b/ắn mình.
Chị dâu Vương đứng cạnh bà, đứa bé trong lòng bị tiếng động làm cho khóc thét lên, nhưng chị dâu Vương không dỗ dành.
Tay chị ôm đứa bé r/un r/ẩy, mặt trắng bệch như vôi.
Thím Lý khuỵu xuống đất.
“Suýt chút nữa tôi đẩy hai mẹ con nhà người ta vào hố lửa-- hôm qua tôi còn kéo mẹ người ta nhét vào xe-- tôi còn m/ắng con người ta không hiểu chuyện-- cái mặt già này của tôi còn cần làm gì nữa--”
Không ai đáp lời.
Bí thư thôn, ông Lưu, đứng cạnh bàn đ/á, thu ảnh vào túi hồ sơ, buộc dây lại rồi đưa cho người cảnh sát bên cạnh.
Ông nhìn người vợ lão Trương đang đổ sụp dưới đất, im lặng một hồi lâu rồi thở dài.
“Nhà lão Trương các người, đúng là làm mất mặt thôn ta.”
Ông xoay người bước ra ngoài, đến cổng thì dừng lại một chút.
“Giải tán hết đi. Điều cần nói đã nói, điều cần ghi đã ghi. Sau này nhà ai có người đi nhờ xe, hãy chụp ảnh biển số gửi cho người nhà.”
“Nếu lại gặp phải loại súc vật đội lốt người này, hãy báo cảnh sát ngay lập tức, đừng để sự 'ngại ngùng' hại người nữa.”
Đám đông dần dần tản đi.
Thím Lý vẫn quỳ dưới đất.
Chính chị dâu Vương một tay bế con, một tay kéo bà dậy.
Sắc mặt chị dâu Vương vẫn trắng bệch như tờ giấy, chị nhét đứa bé vào lòng thím Lý, nói một câu “giúp tôi bế một lát” rồi xoay người đi vào sân nhà mình.
Sau vài phút, chị dâu Vương lại đi ra.
Trên tay chị bưng một bát cháo nóng, Iót miếng giẻ dưới đáy bát, đi qua con đường sỏi đ/á, đẩy cửa sân nhà tôi, đặt bát cháo lên bếp trong nhà bếp.
Mẹ ngồi trong nhà chính, miếng gạc trên cổ trắng sáng dưới ánh nắng ban mai.
Chị dâu Vương đứng ở cửa bếp, hai tay xoa xoa vào tạp dề, môi mấp máy mấy lần, cuối cùng chỉ rặn ra được một câu:
“Em gái, tranh thủ uống nóng đi.”
Mẹ nhìn chị, nhìn rất lâu.
Sau đó mẹ đứng dậy, đi đến cửa bếp, bưng bát cháo lên.
“Cảm ơn chị.”
Viền mắt chị dâu Vương đỏ ửng.
Chị lắc đầu nguầy nguậy, không nói “không có chi”, xoay người bước nhanh ra khỏi sân.
Khi bước ra cổng, chị giơ tay lau khóe mắt bằng tay áo.
Hai tháng sau, bản án được tuyên.
Cư/ớp tài sản tại gia, hi*p da/m không thành, xâm phạm gia cư bất hợp pháp, tội chồng tội, mười tám năm tù.
Người nhà lão Trương không kháng cáo, vì hai người phụ nữ ở làng bên đã đứng lên bục nhân chứng, kể lại từng chữ một những chuyện xảy ra trên xe vào mùa thu năm ngoái.
Lão Trương cúi đầu trên vành móng ngựa.
Hắn từ đầu đến cuối không dám ngẩng đầu.
Bố đã đến đó.
Ông nói rằng nơi đó mẹ không cần phải quay lại lần thứ hai trong đời.
Khi đi, bố mặc một chiếc sơ mi trắng sạch sẽ, cúc áo ở cổ tay cài ngay ngắn.
Khi trở về, tay bố xách một tràng pháo.
Màu đỏ thắm, mười nghìn phát, m/ua loại lớn nhất ở tiệm tạp hóa đầu làng, kẹp dưới nách, tay kia xách một túi kẹo hoa quả.
Ông Chu ở tiệm tạp hóa hỏi ông m/ua pháo làm gì, ông bảo để đ/ốt.
Ông Chu lại hỏi có chuyện gì vui, bố đã bước ra khỏi cửa tiệm, chỉ để lại một câu nói bay theo gió:
“Chuyện vui lớn bằng trời.”
Ông rải tràng pháo trên con đường sỏi đ/á trước cửa nhà tôi, rải từ cổng sân đến tận đầu ngõ, những cuộn giấy đỏ sáng rực dưới ánh nắng.
Ông ngồi xổm xuống đất, lấy bật lửa ra, châm ngòi.