Chu Vũ Vi vừa lên xe đã bắt đầu chế độ lảm nhảm.
【A Ngạn, em ngồi trong Starbucks từ một giờ chiều, đợi anh lâu đến mức này đây này! Sạc dự phòng cũng thay đến hai cái rồi!】
【Anh nói xem, em ăn mặc thế này được không? Nghe nói màu đỏ là màu cổ vũ của Leo, anh sẽ quay phim giúp em đúng không?】
【Chúng ta có nên đỗ xe ở ngoài rồi đi bộ vào không, kẻo đến lúc đó đông người quá không ra được...】
Đường Ngạn nhìn Chu Vũ Vi đang ăn diện lộng lẫy bên cạnh, đột nhiên nhớ đến Quý Vũ Hân đang nằm trên giường b/ệnh không chút huyết sắc.
Anh ta cảm thấy bực bội, chỉnh nhiệt độ điều hòa trong xe xuống thấp.
Gió lạnh thổi qua, đôi chân trần của Chu Vũ Vi nhanh chóng nổi hết da gà, cô ta xoa xoa cánh tay.
"A Ngạn, em hơi lạnh--"
Đường Ngạn ngắt lời cô ta.
"Nhưng anh nóng."
"Vũ Hân chưa bao giờ vì mình thấy lạnh mà bắt anh tắt điều hòa cả."
Chu Vũ Vi mấp máy môi, đành nhẫn nhịn.
Cho đến tận khi soát vé vào sân, hai người vẫn không nói với nhau câu nào.
Concert của Leo được tổ chức rất hoành tráng.
Suốt cả buổi, Đường Ngạn đều giơ điện thoại quay phim.
Chu Vũ Vi tuy không theo đuổi thần tượng, nhưng cũng phấn khích hát theo Leo những bài hát quen thuộc.
Mỗi lần cô ta cất tiếng hát, Đường Ngạn lại quát khẽ.
"C/âm miệng! Không thấy anh đang quay à? Giọng cô át cả Leo rồi, Vũ Hân về nhà nghe cái gì?"
"Cô ấy không đến được, anh phải quay phim này cho cô ấy xem, xem như cô ấy cũng đã được đi rồi."
Chu Vũ Vi mặt đầy vẻ khó tin, cô ta túm lấy cánh tay Đường Ngạn, gằn giọng.
"Vũ Hân, Vũ Hân, Vũ Hân! Anh nói về cô ta suốt cả chặng đường rồi! Lúc trước khi cô ta chưa nằm viện, sao không thấy anh quan tâm như thế?"
"Đây là concert, nếu anh thực sự muốn cô ta xem, sao không để cô ta tự đi? Anh đưa vé cho em chứ có phải em đòi anh đâu, dựa vào cái gì mà không cho em hát?"
Tiếng tranh cãi của họ nhanh chóng thu hút sự chú ý của những người xung quanh, mọi người tưởng cặp đôi cãi nhau nên cũng không để tâm.
Khi màn hình lớn ngẫu nhiên quét đến Đường Ngạn và Chu Vũ Vi, cả hai đều hơi ngơ ngác.
Nhưng thấy những cặp đôi trước đó đều ngại ngùng hôn nhau, Chu Vũ Vi dù trong lòng không vui vẫn đỏ mặt kéo tay áo Đường Ngạn.
Đường Ngạn thuận tay hất cô ta ra, rồi khua tay ra hiệu với máy quay.
Màn hình lớn ghi lại biểu cảm thay đổi tinh vi của Chu Vũ Vi, đó là sự không cam tâm, không hài lòng, x/ấu hổ, thậm chí là cả oán h/ận.
Sau khi concert kết thúc, đám đông tản ra.
Chu Vũ Vi ôm lấy tia hy vọng cuối cùng, ngước nhìn Đường Ngạn đang vội vã muốn rời đi.
"Không phải anh nói muốn cầu hôn em sao? Nhẫn đâu? Nghi thức đâu?"
Đường Ngạn nhíu mày nhìn cô ta.
"Cô đang nói gì vậy? Tôi có bạn gái mà."
Những người xung quanh chưa kịp rời đi lập tức ngừng quay phim, gia nhập hàng ngũ hóng hớt, lén lút lấy máy ảnh hướng về phía họ.
Chu Vũ Vi mặt c/ắt không còn giọt m/áu.
"Nhưng hôm chúng ta đi ăn cùng nhau, chẳng phải anh đã nhắc đến chuyện muốn cầu hôn tại concert của Leo sao? Anh thừa biết Vũ Hân thích anh ấy hai mươi năm, còn em chỉ là fan qua đường, vậy mà anh vẫn cố tình đưa vé cho em, cùng em đến xem concert, chẳng lẽ điều đó không có ý nghĩa gì sao?"
"Đường Ngạn, từ lúc ở bên anh, em đã hối h/ận rồi, hối h/ận vì lúc đó không cạnh tranh công bằng để cư/ớp anh về. Em đã âm thầm thích anh bao nhiêu năm nay, em thậm chí có thể không cần danh phận..."
Trong đám đông, có người thì thầm.
【Mẹ kiếp, lâu lắm mới thấy tiểu tam công khai tự bóc phốt mình.】
【Nghe giọng điệu này, cô ta với chính thất quen nhau đúng không? Thỏ còn không ăn cỏ gần hang, kinh t/ởm thật!】
【Thằng đàn ông cũng chẳng ra gì, mọi người không nghe à? Biết rõ bạn gái mình thích Leo mà còn đem vé concert sinh nhật tặng người khác...】
Đường Ngạn mặt mày xanh mét.
"Cô là bạn thân của Vũ Hân, tôi cũng chỉ coi cô là bạn."
"Cô nói chưa bao giờ được đi xem concert, lần đầu tiên muốn xem lại là của Leo, tôi nghĩ đến mối qu/an h/ệ của cô và Vũ Hân nên mới tự ý đưa vé cho cô. Nếu chuyện này khiến cô hiểu lầm, thì tôi xin lỗi."
Chu Vũ Vi cắn môi đến bật m/áu.
"Vậy còn chuyện c/ứu em thì sao? Tấm kính rơi xuống, phản ứng đầu tiên của anh là kéo em ra, cũng là vì yêu ai yêu cả đường đi sao?"
Đường Ngạn quay mặt đi.
"Cô ở gần tôi, chỉ vậy thôi."
"Hơn nữa vì chuyện này, tôi luôn cảm thấy có lỗi với Vũ Hân, sau này tôi sẽ đối xử với cô ấy gấp bội để bù đắp những gì đã n/ợ cô ấy."
"Tôi nghĩ thông suốt rồi, tôi và Vũ Hân bên nhau tám năm, chúng tôi thực sự không còn sự rung động như ban đầu nữa, mà đã trở thành người thân bên nhau..."
Anh ta chưa nói dứt lời, đã bị một tiếng chuông điện thoại ngắn ngủi c/ắt ngang.
Đường Ngạn lấy điện thoại ra nhìn, bảy chữ to đùng hiện lên trước mắt.