Tuần thứ hai sau cuộc họp, Bội Văn lại bị c/ắt mất hai ngày làm việc ngoại tuyến.
Lần này Chung Kiến Hoành không giải thích bằng miệng nữa mà viết trong email rằng “do điều chỉnh ngân sách hàng năm và tái cấu trúc nhân sự”. Hình thức văn bản trông có vẻ đầy đủ nhưng nội dung lại không hề có con số cụ thể nào. Bội Văn gửi phản hồi yêu cầu làm rõ liệu giờ làm việc và lương bổng có bị ảnh hưởng hay không, đồng thời yêu cầu cung cấp căn cứ thay đổi phân ca dựa trên hợp đồng lao động.
Nửa ngày sau, bộ phận nhân sự mới trả lời: Lương cơ bản không đổi, nhưng phụ cấp ngoại tuyến sẽ được tính dựa trên số ca thực tế.
Thứ bị c/ắt giảm không phải là lương cơ bản, mà là khoản tiền cô vẫn dùng hàng tháng để đóng phí năng khiếu và chi phí đi lại cho con gái. Cô đọc bức thư ba lần, lòng vẫn thấy lạnh buốt.
Giờ nghỉ trưa, cô không tìm Chung Kiến Hoành mà gửi chính thức “Bản giải trình bất thường trong quy trình” vào kênh khiếu nại nội bộ của cơ quan, đính kèm chỉ là bảng chênh lệch đã ẩn danh và bản tự kiểm điểm quy trình của chính mình. Cô cũng yêu cầu bộ phận quản lý dữ liệu cá nhân x/ác nhận rằng, nếu kiểm toán bên ngoài cần dữ liệu b/ệnh nhân, họ phải do người có thẩm quyền truy cập trong môi trường kiểm soát, chứ không phải do cô tự ý cung cấp.
Khi nhấn nút gửi, tay cô khẽ run lên.
Chiều hôm đó, Hứa Dục Thành đến b/ệnh viện họp, thấy cô ngồi ở cầu thang ăn cơm hộp.
“Sao lại ngồi đây?”
“Phòng trà nước hôm nay đông người quá.”
Anh ngồi xuống cạnh cô, không hỏi thêm gì. Một lúc sau, Bội Văn mới nói: “Phụ cấp ngoại tuyến bị c/ắt rồi.”
“Có chênh lệch nhiều không?”
“Một tháng khoảng hơn năm nghìn.”
“Có trụ được không?”
“Được, nhưng phải sắp xếp lại chi tiêu.”
Anh không nói sẽ giúp cô, cũng không nói tiền bạc không quan trọng, chỉ hỏi: “An Hòa có biết không?”
Bội Văn lắc đầu: “Chưa.”
“Nếu cô sợ con bé lo lắng thì có thể nói sau. Nhưng nếu điều này ảnh hưởng đến cuộc sống của con bé, vẫn nên cùng nhau bàn bạc.”
Đêm đó, cô trải ngân sách gia đình ra bàn ăn. An Hòa vừa nhìn đã cảnh giác: “Có phải mẹ định bắt con rút khỏi đội tuyển trường không?”
“Không.”
Bội Văn nói rõ về sự thay đổi phụ cấp ngoại tuyến, rồi bảo con: “Đội tuyển của con không cần dừng. Nhưng chúng ta có thể phải đổi việc ăn ngoài cuối tuần thành hai tuần một lần, và chiếc điện thoại mới con muốn đổi cũng phải lùi lại.”
An Hòa cắn môi: “Vì chuyện công việc của mẹ sao?”
“Vì mẹ bị giảm ca.”
“Mẹ có thể đừng tra c/ứu nữa được không?”
Câu nói đó rất nhẹ, nhưng lại khó trả lời hơn cả lời đe dọa của cấp trên.
Bội Văn nhìn con gái: “Mẹ có thể dừng. Nhưng nếu mẹ dừng, là vì mẹ quyết định chuyện đó không quan trọng, hay vì mẹ sợ thiếu tiền? Hiện tại mẹ chưa thể tự lừa dối mình rằng hai điều đó là như nhau.”
An Hòa đỏ hoe mắt: “Nhưng trước đây mẹ toàn nói làm việc là vì con.”
“Trước đây mẹ thường lấy câu đó ra để yêu cầu con phải thấu hiểu cho mẹ.” Bội Văn dừng lại một chút, “Thật không công bằng.”
Con gái cúi đầu nghịch bút bi. Một lúc lâu sau mới nói: “Con không đòi hỏi mẹ nhất định phải thắng. Con chỉ không muốn ngày nào mẹ về nhà cũng như không có ở nhà vậy.”
Cổ họng Bội Văn thắt lại.
“Mẹ sẽ dành thời gian có thể ở lại cho con.”
Ngày hôm sau, cô gửi yêu cầu x/ác nhận giờ làm việc bằng văn bản cho bộ phận nhân sự, yêu cầu mọi công việc tổng kết cuối đợt đều phải nằm trong giờ hành chính, không được mang về nhà làm thêm vô thời hạn. Nhân sự trả lời dè dặt, chỉ nói sẽ chuyển cho cấp trên đá/nh giá, nhưng đây đã là lần đầu tiên cô viết “giờ làm việc hợp lý” vào yêu cầu của mình.
Cùng chiều hôm đó, Dương Mỹ Chân đi lưu động về, lặng lẽ đặt một mảnh giấy lên bàn cô. Trên đó không có dữ liệu b/ệnh nhân, chỉ có hai ngày tháng và ghi chú: Số người phục vụ thực tế không khớp với bảng kết quả.
“Tôi không muốn làm nhân chứng.” Mỹ Chân nói.
“Cô không cần làm.”
“Tôi chỉ cảm thấy, ít nhất đừng để cô nghĩ rằng do cô nhớ nhầm.”
Bội Văn nhìn mảnh giấy, không cất ngay vào ngăn kéo.
“Cảm ơn. Nếu cô không muốn giữ bản này, tôi có thể chỉ ghi lại những gì tôi tự tra c/ứu được.”
Mỹ Chân nghĩ một chút rồi cầm lại và x/é đi.
“Vậy cô tự tra đi.”
“Được.”
Họ đều biết đây không phải là phản bội, cũng không phải là liên minh. Chỉ là có người cuối cùng cũng chịu thừa nhận rằng, sau khi tuyến đường bị rút ngắn, vấn đề không hề biến mất.
Ngày hôm sau, người nhà của một cụ già mà cô từng phụ trách gọi đến văn phòng hỏi lịch lưu động tiếp theo. Bội Văn chuyển điện thoại cho đồng nghiệp phụ trách theo lịch phân công mới, không vì muốn chứng minh tầm quan trọng của mình mà tự ý tiếp nhận. Sau khi cúp máy, cô mới nhận ra, ranh giới cũng bao gồm cả việc không biến đối tượng phục vụ thành con bài mặc cả của riêng mình.