Ngày thứ hai sau khi bão rời khỏi Bành Hồ, sân bay Mã Công vẫn mang một vẻ xám trắng như vừa được gió gột rửa. Khi Hứa Giai Dung bước vào nhà ga lúc sáu giờ rưỡi sáng, những tầng mây bên ngoài rất thấp, trên sân đỗ, vài chiếc xe công vụ đang lần lượt trở về vị trí cũ. Cô ba mươi chín tuổi, đã làm nhân viên mặt đất được mười lăm năm, từ quầy làm thủ tục đi lên đến vị trí giám sát an toàn. Thứ cô quen thuộc nhất không phải là quy trình mà hành khách có thể nhìn thấy, mà là những kh//âu x/ác nhận không được phép bỏ qua.
Đợt chuyến bay đầu tiên sau bão dự kiến mở quầy làm thủ tục vào lúc mười giờ sáng. Giai Dung đến kho thiết bị trước để kiểm tra các trang thiết bị an toàn đã được niêm phong trước bão. Cửa kho vừa mở, máy hút ẩm đang hoạt động, góc tường vẫn còn hơi ẩm. Cô đối chiếu số lô theo bảng kê, khi kiểm tra đến khu vực áo phao, tay cô khựng lại ở một ô.
Trên bảng kiểm kê ghi "đã hoàn thành thay thế", số lượng hai mươi bốn chiếc.
Cô ngồi xổm xuống, rút chiếc áo phao ngoài cùng ra kiểm tra nhãn mác, rồi lần lượt x/ác nhận các thiết bị cùng lô. Thời hạn sử dụng đã qua. Không phải lệch một hay hai ngày, mà là cả lô này đều thuộc loại thiết bị cần phải loại bỏ.
Cô mang bảng kê về văn phòng, trước tiên kiểm tra biên bản bàn giao của ca trước. Biên bản chỉ ghi "chờ hàng mới về kho", không có thời gian hoàn thành thay thế, cũng không có phiếu xuất kho. Hệ thống m/ua sắm thì hiển thị việc bổ sung hàng bị chậm trễ do vận tải đường biển sau bão, dự kiến chiều mới tới.
Khi trưởng bộ phận, chủ nhiệm Cao bước vào, ông vừa vặn nhìn thấy cô đang đối chiếu dữ liệu.
"Giai Dung, ký trước dữ liệu tái bay đi, tổng công ty cứ hối thúc mãi." Ông đặt xấp bảng biểu lên bàn cô.
Giai Dung rút tờ bảng kê kiểm kê áo phao ra. "Lô này vẫn chưa thay, tại sao lại đá/nh dấu hoàn thành?"
Chủ nhiệm Cao liếc nhìn, giọng điệu như đang nói về một chuyện không quan trọng. "Người kiểm kê hôm qua đá/nh dấu trước đấy. Chiều hàng sẽ về, cô cứ ký đi, lát nữa bổ sung vào sau là được."
"Đây là kiểm kê thiết bị an toàn, không phải vật tư tiêu hao thông thường."
"Tôi biết." Chủ nhiệm Cao hạ thấp giọng. "Bây giờ cả trạm đang gấp rút tái bay. Nếu cô kẹt ở đây, chuyến bay đầu tiên hôm nay bị chậm trễ, hiệu suất sẽ rất khó coi."
Trong văn phòng bỗng chốc yên tĩnh. Tuy vài đồng nghiệp đang cúi đầu, nhưng Giai Dung vẫn cảm nhận được ánh nhìn của họ.
Cô không phản bác ngay mà chỉ nói: "Tôi phải x/ác nhận trước là lô này không bị lấy ra sử dụng."
Sắc mặt chủ nhiệm Cao trầm xuống một chút. "Cô làm giám sát an toàn lâu như vậy, lẽ ra phải biết làm việc cần có sự linh hoạt."
Câu "có sự linh hoạt" đó cô quá quen thuộc. Trước đây để đội ngũ bớt bị m/ắng, cô cũng từng ngầm cho phép đồng nghiệp điều phối thiết bị bằng miệng, sau đó mới bổ sung bảng biểu. Khi đó cô luôn nghĩ, chỉ cần đồ vật cuối cùng quay về đúng vị trí, thì không cần phải dồn người khác vào đường cùng vì một khoảng chênh lệch thời gian.
Cô chưa bao giờ gọi đó là vi phạm, chỉ gọi là "xử lý hiện trường trước".
Nhưng tờ bảng kê hôm nay thì khác. Nó không phải là bổ sung chậm vài phút, mà là viết việc chưa xảy ra thành đã hoàn thành.
Giai Dung đặt bút xuống mặt bàn. "Tờ này bây giờ tôi không thể ký."
Chủ nhiệm Cao nhìn chằm chằm vào cô. "Cô chắc chứ?"
"Chắc chắn."
Người đầu tiên quay ánh nhìn đi là Chu Bách Huân, đồng nghiệp ngồi đối diện cô. Anh ta bốn mươi hai tuổi, làm việc cùng cô gần mười hai năm, thường chịu trách nhiệm điều phối công việc. Tối qua chính anh ta là người dẫn người đưa thiết bị sau bão vào kho. Giai Dung vốn tưởng anh ta sẽ giải thích, không ngờ anh ta chỉ đẩy con chuột về phía trước, như thể không nghe thấy gì.
Lòng cô hơi chùng xuống.
Tám giờ, cuộc họp tái bay bắt đầu. Giai Dung chỉ báo cáo "thiết bị an toàn lô cụ thể đang chờ x/ác nhận, không đưa vào số lượng khả dụng", không đọc số lô, cũng không chụp ảnh bảng kê gửi lên nhóm. Cô biết dữ liệu nào có thể đưa vào cuộc họp, dữ liệu nào không được phép rời khỏi hệ thống chính thức.
Sau khi tan họp, Bách Huân đuổi theo cô ở hành lang.
"Cô nhất định phải làm lớn chuyện lúc này sao?"
Giai Dung dừng bước. "Tôi không làm lớn, tôi chỉ không ký."
"Mọi người làm đến hai giờ sáng qua, bây giờ lại phải kiểm kê lại, cô có biết sẽ tốn thêm bao nhiêu công sức không?"
Cô nhìn người đồng nghiệp cũ đã cùng trải qua vô số lần chậm trễ, những đêm nhà ga chật kín hành khách. "Tôi biết."
"Vậy mà cô vẫn làm thế?"
Giai Dung không thuyết phục anh, chỉ trả lời: "Vì tôi biết, nên tôi mới không thể để sự vất vả của ngày hôm qua biến thành một biên bản hoàn thành giả tạo của ngày hôm nay."
Bách Huân không đáp, quay người bỏ đi.
Ngoài cửa sổ, một chiếc máy bay đã x/ác nhận bay thử xong đang lướt qua đường băng xa xa. Giai Dung đứng trước tấm kính, nhìn hình bóng phản chiếu của chính mình. Lần đầu tiên cô nhận thức rõ ràng rằng, từ chối ký tên không chỉ là nói không với cấp trên, mà còn có thể khiến những người xung quanh cảm thấy cô phản bội lại đội ngũ.
Nhưng cô còn hiểu rõ hơn, ý nghĩa của bảng biểu an toàn là khi tất cả mọi người đều mệt mỏi, đều vội vàng, đều hy vọng mọi chuyện trôi qua thật nhanh, thì vẫn phải có người phân biệt được đâu là "đã hoàn thành thật sự" và đâu là "hy vọng nó hoàn thành".
Cô quay lại chỗ ngồi, đặt tờ bảng kê đó vào thư mục chờ xử lý, đăng nhập vào hệ thống quản lý an toàn nội bộ, chuẩn bị để lại bản ghi chính thức đầu tiên.