Một buổi chiều cuối tháng Sáu tại Bạch Hà, gió bên bờ ruộng mang theo mùi đất ẩm và lá sen. Thẩm Thu Vân ngồi xổm dưới mái che nắng, trải từng bản ghi chép truy xuất nguồn gốc sản phẩm của nông dân ra, đối chiếu từng lô phân bón, ngày thu hoạch và các khu ruộng sắp sửa bỏ hoang. Đã hơn mười năm làm công tác tư vấn truy xuất nguồn gốc nông sản, điều khiến người phụ nữ 47 tuổi này lo sợ nhất không phải là nông dân than phiền về thủ tục rườm rà, mà là có người vì vội vã nộp hồ sơ mà coi sự “xấp xỉ” là một bước có thể lược bỏ.

“Lô này không phải ngày 25 tháng Sáu, mà là 26.” Một giọng nam vang lên từ phía sau.

Thu Vân quay đầu lại. Quách Minh Đức, 50 tuổi, tay vẫn còn dính dầu máy, tay áo chiếc áo bảo hộ sẫm màu xắn lên tận khuỷu tay. Ông là thợ bảo trì thiết bị thường được xưởng chế biến ngó sen gần đó gọi đến. Hôm nay ông đến kiểm tra băng tải máy thái lát, nhân tiện giúp nông dân bảo dưỡng thiết bị rửa trong kho chuẩn bị ngừng sử dụng.

“Sao anh biết?” Thu Vân hỏi.

“Chiều ngày 25 có mưa giông, lúc đó tôi đang ở đây sửa mô-tơ, mọi người chẳng ai xuống ruộng cả.” Ông chỉ vào bảng biểu, “Sáng ngày 26 mới thu hoạch.”

Ông Trương, người nông dân bên cạnh, vỗ trán: “Đúng rồi, tôi viết nhanh quá nên nhầm.”

Thu Vân sửa lại ngày tháng, không khen ngợi Minh Đức, chỉ nói: “Cảm ơn anh. Chỉ cần lệch một ngày như thế này là các lô sau sẽ lo/ạn hết cả.”

Minh Đức gật đầu, quay người lại tháo tấm chắn bảo vệ.

Thực ra họ đã gặp nhau rất nhiều lần. Thu Vân đến tư vấn cho nông dân về dữ liệu truy xuất, còn Minh Đức thì bảo trì máy rửa ngó sen, máy thái lát, thiết bị đóng gói chân không và bơm nước làm mát tại xưởng. Hai người nói chuyện chủ yếu xoay quanh các lô hàng, thời gian dừng máy và vòng bi nào cần thay trước, chẳng ai cố ý nán lại thêm một bước.

Cho đến chiều hôm đó, radar thời tiết cho thấy đối lưu đang tiến về phía Bạch Hà. Thu Vân ngước nhìn trời, quyết định dời lịch thăm hai hộ còn lại sang ngày hôm sau. Cô không phải sợ mưa, mà là không muốn nông dân vì phối hợp với mình mà phải chạy xe máy ra đồng trước cơn mưa giông.

Minh Đức cũng thu dọn dụng cụ cùng lúc.

“Không phải nói còn một máy cần thử vận hành sao?” cô hỏi.

“Để mai.” Ông nói, “Hôm nay hễ có tiếng sấm là tôi không để ai đứng ngoài xem tủ điện nữa.”

Hai người cùng đi bộ về phía kho. Trước cửa chất đầy những chiếc giỏ trống, thùng giấy cũ và vài cuộn lưới nhựa hư hỏng cần dọn dẹp. Ông Trương nói trước khi bỏ hoang ruộng muốn dọn sạch kho, tránh để đồ đạc chồng chất thêm. Thu Vân vốn chỉ định x/ác nhận nhãn truy xuất, cuối cùng cũng xắn tay áo lên, cùng Minh Đức phân loại đâu là đồ tái chế, đâu là đồ thải bỏ, và đâu là thứ cần giữ lại cho vụ sau.

Minh Đức làm việc rất chậm, nhưng mỗi khi cầm một món đồ lên, ông đều hỏi: “Cái này còn dùng để ghi chép không?”

Đây là lần đầu tiên Thu Vân nhận ra, ông không phải sợ làm sai, mà là không tùy tiện quyết định thay người khác xem món đồ đó có nên vứt đi hay không.

Đã hơn năm giờ chiều, mưa thực sự trút xuống. Hai người bị kẹt dưới mái hiên kho, ông Trương đã về nhà lấy áo mưa trước, chỉ còn lại họ nhìn cánh đồng sen bị màn mưa che khuất.

Minh Đức lấy từ túi giữ nhiệt ra một chai trà không đường, đưa cho cô: “Mới đấy, chưa mở đâu.”

Thu Vân nhận lấy: “Ngày nào anh cũng mang hai chai à?”

“Một chai nước, một chai trà. Hôm nay nước uống hết rồi.”

“Vậy anh lấy gì uống?”

“Về nhà rồi uống.”

Thu Vân nhìn ông: “Không cần khách sáo thế đâu, tôi có thể ra máy b/án hàng tự động m/ua.”

Minh Đức không ép buộc, chỉ thu chai trà lại: “Được.”

Ngược lại, cô lại hơi sững người.

Nhiều người biến sự khách sáo thành một kiểu nhiệt tình khiến người khác buộc phải chấp nhận. Minh Đức thì không. Ông hỏi một lần, nghe thấy lời từ chối là dừng lại ngay.

Sau khi mưa nhỏ dần, hai người mỗi người một xe rời đi. Đến ngã rẽ, Minh Đức dừng lại trước đèn đỏ, hỏi qua lớp mũ bảo hiểm: “Ngày mai cô vẫn đến Bạch Hà chứ?”

“Sáng thăm hai hộ, chiều sắp xếp danh sách chuyển đổi mục đích sử dụng đất bỏ hoang.”

“Chiều mai tôi cũng ở xưởng.”

Nói xong, ông không hề bồi thêm câu kiểu như “cùng đi ăn nhé”.

Thu Vân về đến nơi ở, tắm rửa xong mới phát hiện mình vậy mà lại nhớ kỹ việc chiều mai ông cũng có mặt ở đó.

Cô cất chuyện này vào trong lòng, giống như ngày tháng mà cô đã đối chiếu ngày hôm nay, không vội vàng giải thích, chỉ x/ác nhận rằng nó là thật.

Sáng hôm sau, Thu Vân đến bờ ruộng sớm mười phút. Minh Đức chưa tới, cô tranh thủ sắp xếp lại nhãn của những thùng giấy bị ướt hôm qua. Đúng tám giờ, tiếng xe máy vang lên từ xa. Ông đỗ xe, chỉ gật đầu với cô một cái rồi đi kiểm tra thiết bị ngay. Mãi đến giờ nghỉ lúc mười giờ, ông mới bước tới hỏi: “Hôm qua về có bị ướt không?” Thu Vân nói không, rồi cũng hỏi thăm ông. Hai câu nói kết thúc, mỗi người lại trở về với công việc. Thế nhưng cô phát hiện ra, kiểu quan tâm không vội vàng kéo dài câu chuyện này lại khiến cô ghi nhớ suốt cả buổi sáng. Giờ nghỉ trưa, cô không chủ động tìm ông, chỉ đặt thêm một đôi đũa dùng một lần bên cạnh hộp cơm của mình. Minh Đức nhìn thấy cũng không khách sáo, ngồi đối diện ăn cơm. Hai người mỗi người lướt điện thoại một lúc, thỉnh thoảng trao đổi một câu về tiến độ công việc. Lần đầu tiên Thu Vân cảm thấy, sự im lặng cũng có thể coi là một cách ở bên nhau.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Đêm kho lạnh mất điện, lần đầu tiên cô ghi tiền công của mình vào danh sách sửa chữa khẩn cấp

Chương 9
Tại chợ công cộng Tam Dân, Cao Hùng, Thái Lệ Vân, 51 tuổi, điều phối viên thiết bị chợ kiêm kỹ thuật viên điện lạnh, hơn 20 năm qua luôn tất bật hỗ trợ miễn phí cho các tiểu thương quen thuộc mỗi khi mất điện, rò rỉ nước hay vào dịp lễ tết. Đêm nọ, khi kho lạnh bị ngắt điện, chồng cô lại thay cô đồng ý ở lại trực đêm miễn phí, lần đầu tiên cô đã ghi rõ số giờ làm việc, chi phí vật liệu, trách nhiệm rủi ro và phí kỹ thuật của bản thân cùng người trợ lý trẻ vào danh sách sửa chữa. Theo đà tiến triển của việc kiểm tra thiết bị, ghi chép nhiệt độ, thông báo an toàn thực phẩm và các thủ tục của ban tự quản, Lệ Vân cũng thừa nhận mình từng dùng sự có mặt bất cứ lúc nào để đổi lấy cảm giác được cần đến, thậm chí truyền lại quy tắc không lương cho trợ lý. Khi sự cố thứ hai xảy ra, cô đã cho ngừng sử dụng thiết bị theo ngưỡng an toàn đã định, từ chối yêu cầu khôi phục điện dựa trên tình cảm của tiểu thương và chồng mình. Cuối cùng, chợ đã thiết lập chế độ bảo trì trả phí và chia sẻ chi phí, trợ lý nhận được mức lương chính thức, vợ chồng cô hoàn thiện ranh giới về tài chính và chuyên môn, Lệ Vân cũng thành lập một văn phòng tư vấn thiết bị chợ quy mô nhỏ, để tình cảm trở lại đúng nghĩa là sự tự nguyện, thay vì được xây dựng trên việc sử dụng miễn phí năng lực chuyên môn của phụ nữ.
0