Sáng ngày đăng ký kết hôn, Nghi Đình vẫn thức dậy lúc ba giờ rưỡi như thường lệ.

Minh Triết ngủ đến bảy giờ, khi tỉnh dậy anh liền gọi điện hỏi thăm tình hình của bố. Minh Tuệ nói ông cụ đêm qua ngủ ngon, hôm nay cô sẽ ở cùng, nếu có bất thường gì sẽ báo ngay.

“Hai người cứ đi làm việc của mình đi,” cô nói.

Sau khi cúp máy, Minh Triết đứng trước tủ lạnh nhìn thật lâu.

Tờ lịch trình đó đã bị sửa chữa đến rối tinh rối m/ù. Ngày mất nước được vẽ thêm mũi tên, ô bố ngã được sửa bằng bút đỏ, vài hạng mục việc nhà bị dời lại, còn ngày nghỉ Chủ nhật thì được Nghi Đình khoanh một vòng tròn lớn.

Anh không x/é tờ giấy đi để thay mới.

Chín giờ rưỡi, Nghi Đình kết thúc đợt khách cao điểm buổi sáng, cởi tạp dề lên lầu. Minh Triết đã ủi xong chiếc sơ mi của cô, trên bàn đặt sẵn giấy đăng ký kết hôn và giấy tờ tùy thân.

“Anh ủi sao?” Cô chạm vào tay áo.

“Chẳng phải hôm qua em đã được nghỉ ngơi đầy đủ rồi sao?”

“Nếu anh ủi hỏng áo thì sao?”

“Vậy hôm nay mặc áo thun đi đăng ký.”

Nghi Đình bật cười.

Họ không thuê thợ chụp ảnh, cũng không thông báo cho đông đảo bạn bè người thân. Người làm chứng đã ký vào giấy từ trước, họ chỉ mang đủ giấy tờ, bắt xe buýt đến văn phòng hộ tịch.

Trên xe khá đông người, Nghi Đình đứng, Minh Triết nắm tay vịn rồi chắn cho cô khỏi những hành khách loạng choạng khi xe rẽ. Cô ngước nhìn anh, chợt nghĩ người đàn ông này bình thường vẫn sửa những chiếc xe chở đầy người lạ mỗi ngày.

“Hôm nay anh có nghe xem xe có tiếng kêu lạ không?” cô hỏi.

“B/ệnh nghề nghiệp ấy mà.”

“Vậy lát nữa đừng có đi nói với tài xế đấy.”

“Hôm nay nghỉ phép, không lạm quyền.”

Câu nói này khiến cô bật cười.

Đến văn phòng hộ tịch, thủ tục nhanh hơn tưởng tượng. Nhân viên đối chiếu thông tin, x/ác nhận ý nguyện của hai bên, sau đó làm các thủ tục đăng ký và cấp giấy tờ. Đến lượt ký tên, tay Nghi Đình lại hơi run.

Minh Triết khẽ hỏi: “Lo à?”

“Ừm.”

“Vẫn còn có thể rút lui đấy.”

Nghi Đình lườm anh.

Anh cười: “Anh chỉ làm theo quy tắc của chúng ta thôi, không cần vì “đã đến tận đây rồi” mà phải đồng ý đâu.”

Nghi Đình cũng mỉm cười, rồi cúi đầu ký tên mình.

Khi bước ra khỏi văn phòng hộ tịch, nắng trưa Đài Trung rất rực rỡ. Họ không chụp ảnh ngay, chỉ đứng dưới mái hiên để chốt lại lịch trình buổi chiều.

Nghi Đình nói: “Em phải về tiệm kiểm kê hao hụt hai ngày nay.”

Minh Triết nói: “Bốn giờ chiều anh qua thăm bố.”

“Vậy tối thì sao?”

“Về nhà ăn.”

“Ai nấu?”

Hai người cùng khựng lại.

Cuối cùng Minh Triết nói: “M/ua cơm hộp.”

Đó chính là bữa tối đầu tiên sau khi họ đăng ký kết hôn.

Không nến, không nhà hàng sang trọng. Nghi Đình m/ua đùi gà kho, Minh Triết m/ua sườn, hai người mở hai hộp cơm tại nhà, còn chia nhau bát súp miso m/ua ở cửa hàng tiện lợi.

Đang ăn, Minh Triết đẩy một chiếc hộp nhỏ về phía cô.

Nghi Đình mở ra, là một đôi nhẫn bạc rất đơn giản.

“Anh m/ua lúc nào vậy?”

“Tháng trước.”

“Chẳng phải anh bảo không cần nhẫn sao?”

“Không cần không có nghĩa là không thể có.”

Nghi Đình đeo vào, kích cỡ vừa khít.

“Anh lén đo à?”

“Lúc em ngủ anh lấy chiếc nhẫn bình thường của em ra so.”

“Cái này là xâm phạm quyền riêng tư đấy.”

“Vậy em có thể trả hàng.”

Cô cười, đeo chiếc còn lại vào tay anh: “Muộn rồi.”

Sau bữa cơm, hai người đứng trước tủ lạnh, đá/nh dấu vào ô “Đăng ký”.

Minh Triết hỏi: “Tờ giấy này giữ bao lâu nữa?”

“Dùng đến tháng sau thay tờ mới.”

“Kỷ niệm ngày cưới không lưu lại à?”

“Lưu lại cái gì? Trên này còn viết cả việc chưa đổ rác kìa.”

“Thế mới là thực tế.”

Nghi Đình nghĩ ngợi rồi lấy điện thoại chụp lại một tấm. Không phải để đăng mạng xã hội, chỉ là lưu vào album chung của hai người, đặt tên tệp là “Phiên bản đầu tiên”.

Minh Triết thấy vậy liền hỏi: “Sẽ còn nhiều phiên bản nữa sao?”

“Tất nhiên.”

“Vậy thì tốt.”

Trước khi ngủ, họ chuyển khoản phí sinh hoạt đầu tiên vào tài khoản chung, cũng x/ác nhận lại lịch chăm sóc bố trong tuần, lịch tái khám của mẹ Nghi Đình và ngày nghỉ của cả hai.

Khi nằm xuống, Nghi Đình chợt nói: “Hôm nay chúng ta không giống người mới cưới cho lắm.”

Minh Triết tắt đèn: “Vậy ngày mai bắt đầu giống nhé?”

“Thế nào gọi là giống?”

Trong bóng tối, anh nắm lấy tay cô.

“Không biết nữa. Từ từ học thôi.”

Nghi Đình không hỏi thêm.

Cô cảm thấy câu trả lời này đáng tin cậy hơn bất kỳ lời hứa hẹn nào.

Chiều tối khi đến thăm bố, ông Chu Khánh Tùng nhìn chằm chằm vào nhẫn của hai người hồi lâu, chỉ nói: “Làm xong xuôi là tốt rồi.” Minh Triết vốn tưởng ông sẽ càm ràm vì không về nhà trước, nhưng ông cụ lại nhét cho họ nải chuối hàng xóm tặng. Trên xe buýt về, Nghi Đình dựa vào cửa sổ cười: “Cái này tính là quà cưới à?” Minh Triết đáp: “Giới hạn lãng mạn của bố anh chắc chỉ đến trái cây thôi.” Cô bẻ một quả chia cho anh một nửa, cả hai đều không chê ít.

Tối đó về nhà, Nghi Đình cất hộp nhẫn vào ngăn kéo, không bày ở nơi dễ thấy nhất. Thứ thực sự luôn hiện hữu trước mắt vẫn là tờ lịch trình sửa chữa rối rắm trên cửa tủ lạnh. Cô cảm thấy như vậy là vừa vặn.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Beta mờ nhạt

Chương 10
Tôi là Beta mờ nhạt nhất trong gia đình. Ngay từ khi còn chưa chào đời, gia đình tôi đã định sẵn hôn ước với Bùi đại thiếu gia. Nhưng từ sau khi phân hóa, Bùi Cảnh chưa bao giờ dành cho tôi một ánh mắt tử tế. Anh không thích tôi, chỉ có thể miễn cưỡng chịu đựng sự sắp đặt của trưởng bối. Điều này quả thực không công bằng với anh. Vì vậy, tôi cắn răng, chủ động đề nghị hủy hôn. Ánh mắt Bùi Cảnh nhìn tôi ngày càng lạnh lùng, từ đó không nói với tôi thêm một câu nào. Quả nhiên anh đã ghét tôi từ lâu rồi, đúng không? Đêm khuya, tôi vì chuyện này mà khóc đến đau lòng. Không ngờ ngay giây sau đó, chẳng hiểu vì sao tôi lại đột nhiên dịch chuyển đến trên giường của anh. Tôi lúng túng đến mức tay chân chẳng biết nên đặt ở đâu. Anh nhìn tôi chằm chằm bằng ánh mắt tối sầm, giọng lạnh tanh: “Chu Chu, xuống khỏi người tôi.”
ABO
Boys Love
Đam Mỹ
396