“Ta mới nhập môn hơn mười năm.”
“Trong các người, ai chưa từng nói dối?”
“Sư phụ thiên vị ta, không phải lỗi của ta, chẳng lẽ là lỗi của ta sao?”
“Thái thượng trưởng lão bảo ta thề, ta có thể không thề sao?”
“Chuyện của Lão tổ ta không biết-- ta thật sự không biết.”
“Các người không thể gi*t ta--”
Tôi bước về phía hắn.
Hắn lùi lại. Một chân giẫm lên cán cờ đã đổ, vấp ngã. Lưng hắn đ/ập xuống đất, m/áu trên đầu gối quệt lên phiến đ/á.
Hắn ngẩng đầu nhìn tôi.
Vết nứt trên môi lại rá/ch ra, không.
Không còn m/áu nữa.
M/áu đã chảy hết rồi.
Lần này là nứt khô.
Khô đến mức chẳng còn lấy một giọt m/áu.
“Đại sư huynh.”
“Ta sai rồi.”
“Ta thật sự sai rồi.”
“Ta chỉ là-- ta chỉ muốn thắng một lần.”
“Huynh đã thắng bao nhiêu lần rồi.”
“Huynh chẳng cần làm gì cả-- huynh không cần phải làm gì cả.”
“Huynh chỉ cần đứng đó không làm gì cũng đã thắng.”
“Còn ta thì không.”
“Ta phải khóc.”
“Ta phải quỳ.”
“Ta phải cắn nát môi mình.”
“Ta phải dập đầu đến chảy m/áu.”
“Ta mới xứng đáng đứng cạnh huynh.”
“Thật không công bằng--”
Giọng hắn r/un r/ẩy. Lần này là cái r/un r/ẩy thật sự. Hắn rất sợ.
“Đủ rồi.”
Tôi ngồi xổm xuống. Ngang tầm mắt với hắn.
“Ngươi đã nói dối quá nhiều.”
“Nhưng có một chuyện là thật.”
Nước mắt hắn chảy xuống khóe miệng khô khốc. Không thấm vào được. Chỉ chảy tràn ra.
“Ta thực sự không cần phải khóc lóc như ngươi.”
Tôi đưa tay ra.
Bóp ch/ặt cổ hắn.
Vết nứt trên môi hắn cuối cùng cũng rỉ ra một chút m/áu.
Chút cuối cùng.
Hắn há miệng.
Muốn nói gì đó.
Tôi không đợi hắn nói hết.
Bóp nát.
Tiêu Kh/inh Thời hóa thành tro bụi.
Tro bụi lọt qua kẽ ngón tay, rơi xuống phiến đ/á.
Không giống tro của Thẩm Thanh Từ.
Tro của nàng là màu trắng.
Tro của hắn là màu xám.
Vì pha lẫn quá nhiều nước mắt.
Gió từ ngoài sơn môn ùa vào.
Thổi tan nắm tro của Tiêu Kh/inh Thời.
Trì D/ao từ cửa đại điện bước tới.
Cô không nhìn đống tro.
Chỉ nhìn tôi.
“Đại sư huynh.”
“Sư phụ đã đợi huynh trong đại điện suốt một đêm.”
“Người quỳ ở đó.”
Tôi bước vào đại điện.
Sư phụ đang quỳ trên bồ đoàn.
Đèn linh treo trong góc tối.
Không còn ở trong sân của Tiêu Kh/inh Thời nữa.
Ông ngẩng đầu nhìn tôi.
Miệng há ra mấy lần.
Cuối cùng chỉ nói một câu.
“Chuyện linh khí-- ta xin lỗi.”
Ông đang nói về món linh khí thượng phẩm đó, món đồ mà tôi đã tích góp nguyên liệu rất lâu, ông lại lấy đi đưa cho Tiêu Kh/inh Thời.
Sau đó tôi vào bí cảnh, không có linh khí đó hộ thân, bị đại yêu thượng cổ đá/nh một đò/n, phải dưỡng thương suốt một năm.
Tôi nhìn chiếc đèn linh trong góc. Đèn vẫn còn sáng.
“Treo nhầm rồi thì chuyển về chỗ cũ đi.”
Sư phụ cúi đầu.
Không nói thêm lời nào.
Tôi bước ra khỏi đại điện.
Sở Hàn Y và những người bạn của hắn đang đứng trên quảng trường.
Gã trọc đầu gặm xong khúc xươ/ng, ném mạnh xuống chân núi.
Khúc xươ/ng bay vào biển mây.
Cây trượng đồng của lão già gù lưng gõ xuống đất một cái, rồi nhấc lên.
Đầu trượng chỉ về phía ánh xanh bên kia chân trời.
Hướng của m/a đạo.
“Phía đông còn một ổ nữa.”
“Có muốn không?”
Tôi thu Nhân Hoàng Kỳ. Mặt cờ thu nhỏ lại, rơi vào trong tay áo. Kim quang thu liễm. Lá cờ trong tay áo hơi nóng lên.
“Đi thôi.”
Lục trưởng lão đuổi theo từ trong đại điện.
Ông nhìn năm đạo độn quang bay lên.
Trong đó có một đạo là của tôi.
Ông không gọi.
Chỉ đứng trên quảng trường, nhìn đạo độn quang lướt về phía đông.
Trì D/ao đứng cạnh ông. Cô không khóc. Vạt áo cũng không bị nắm ch/ặt.
“Huynh ấy sẽ không quay lại-- phải không?”
Lục trưởng lão không trả lời.
Ông nhìn về phía đông.
Đạo độn quang đã tan vào biển mây.
Ông im lặng rất lâu.
“Nó nói chuyện sau này tính sau.”
“Vậy nghĩa là vẫn còn có sau này.”
Trì D/ao gật đầu. Cô quay người. Bước vào đại điện. Đứng dưới chiếc đèn linh. Đèn vẫn còn sáng. Cô đưa tay kê chiếc đèn cao lên một chút. Bởi vì gió không thổi tới đó được.
Nhân Hoàng Kỳ bung ra giữa biển mây phía đông.
Kim quang.
Ánh sáng sạch sẽ.
Những linh h/ồn trên mặt cờ lặng lẽ trôi nổi.
Sở Hàn Y nhìn tia thần h/ồn của chính mình trên mặt cờ, vẫn đang nhắm mắt.
Hắn mỉm cười.
“Bạn cũ.”
“Trăm năm này-- không uổng phí.”
Gió thổi từ phía đông tới. Nhân Hoàng Kỳ bung rộng trong gió. Kim quang kéo dài về phía đông.
Phía trước, là ổ tiếp theo.
(Toàn văn hoàn)