Chớp mắt đã đến Tết Trung thu, trăng sáng treo cao, trong sân nhà bày bàn tròn, bánh trung thu, cua và đủ loại món ăn gia đình bày biện đầy ắp. Tôi, chồng và bố mẹ chồng quây quần bên bàn vừa ngắm trăng vừa dùng bữa.
Mẹ chồng cười híp mắt gắp cua cho tôi: “Thử xem, mẹ đã đặc biệt chọn loại cua cái con thích đấy.”
Bố chồng nâng ly: “Cả nhà bình an suôn sẻ, đó chính là cái Tết Trung thu trọn vẹn nhất.”
Gió đêm mang theo hương thơm dịu nhẹ của hoa quế, ánh trăng phủ đầy sân vườn. Nhìn gia đình chân thành đối đãi với mình bên cạnh, những ấm ức và chấp niệm tích tụ bao năm qua trong tôi hoàn toàn tan biến.
Trước đây, tôi luôn cố chấp muốn có được sự yêu thương từ gia đình gốc, hết lần này đến lần khác hy sinh để lấy lòng họ, nhưng đổi lại chỉ là sự đòi hỏi vô tận và cách đối xử phân biệt.
Giờ đây, khi đã buông bỏ được chấp niệm, giữ gìn tổ ấm nhỏ luôn đối xử tốt với mình, cuộc sống bình lặng và an yên, đó chính là bến đỗ tốt nhất của cuộc đời này.