Giang Việt Bạch tỏ ra thấu hiểu lời mẹ nói, chỉ là khi mẹ rời đi để tiếp đón những vị khách khác, anh vẫn đứng tại chỗ, đứng trước mặt tôi.

“Duyệt Duyệt.” Anh lên tiếng, giọng điệu khác hẳn lúc nãy, vừa như thương xót, lại vừa như mong đợi: “Nếu có chỗ nào cần đến anh, bất cứ lúc nào cũng có thể liên lạc với anh.”

Tôi không biết anh nói câu này có ý gì, tôi mím môi, gật đầu nhưng không hé răng.

Hiện tại tôi không có tư cách nói chuyện với anh, tôi là đứa trẻ đê hèn, tôi đã sớm bị địa ngục đó kéo vào vũng bùn, không bao giờ bò ra được nữa.

Giang Việt Bạch không nhận được phản hồi từ tôi, khẽ thở dài rồi không nói gì thêm nữa.

5.

Buổi tiệc diễn ra náo nhiệt, chén th/ù chén tạc, rõ ràng là bữa tiệc tổ chức để chúc mừng tôi trở về, nhưng ánh mắt của tất cả mọi người đều đổ dồn vào anh trai và chị dâu.

Kỳ Điềm cười dịu dàng bình thản, nâng ly rư/ợu vang, đoan trang tiếp chuyện qua lại với mọi người xung quanh, dáng vẻ phóng khoáng đúng chuẩn tiểu thư danh giá.

Tôi trốn ở gần đó lặng lẽ nhìn, thấy anh trai đầy khí thế, tay vòng qua eo Kỳ Điềm, hai người thân mật ngọt ngào, đúng là cặp vợ chồng ân ái.

Sau khi tôi bị bố đưa đi, anh trai liền ra nước ngoài du học, bám sát theo bước chân của Kỳ Điềm, hai người đã trải qua một khoảng thời gian vô cùng lãng mạn ở nước ngoài.

Cho đến khi anh trai và Kỳ Điềm x/ác định chuyện hôn sự, bố dường như mới nhớ ra tôi, đón tôi trở về.

Tôi vẫn nhớ như in ngày mình được đón đi, chủ nhiệm hùng hổ đi vào gọi tên tôi, lúc đó tôi đang bị người ta đ/è xuống dưới thân như một con chó hoang.

Sự xuất hiện của chủ nhiệm không có nghĩa là sự s/ỉ nh/ục kết thúc, mà trái lại, rất có thể là sự bắt đầu của địa ngục, tôi không kìm được sợ hãi, quỳ xuống đất dập đầu xin lỗi c/ầu x/in ông ta tha cho tôi.

Nhưng nằm ngoài dự đoán của tôi, chủ nhiệm thay đổi vẻ hung á/c lúc trước, ngược lại còn hòa nhã kéo tôi đứng dậy.

“Bố con đến đón con rồi, chúc mừng con đã cải tạo xong.” Chủ nhiệm cười tủm tỉm nói.

Nhưng tôi hiểu rõ hơn ai hết những gì ẩn giấu sau nụ cười đó, tôi càng không dám tin vào những lời ông ta nói.

Cho đến khi tôi thực sự được đưa đi trong ánh mắt ngưỡng m/ộ của mọi người, nhìn thấy bố trong bộ vest chỉnh tề ngoài song sắt, tôi mới thực sự nhận ra những ngày tháng á/c mộng này dường như đã kết thúc thật rồi.

Nhưng dù đã thoát khỏi địa ngục, tôi vẫn không thể thoát khỏi bóng tối, dấu ấn mà khoảng thời gian đó để lại trên người tôi quá nặng nề, như gông cùm siết ch/ặt lấy cổ họng tôi.

Ngày được bố đón đi, tôi ngồi trên ghế da, cẩn thận giữ thẳng người, nhìn cảnh vật lướt qua bên đường, ngỡ như đã cách một kiếp người.

Bố ngồi yên lặng trên ghế lái, lẩm bẩm: “Về nhà muốn ăn gì? Mẹ con làm món th!t thăn xào chua ngọt cho con đấy, trước đây con thích ăn món đó nhất mà. Còn có dưa hấu nữa...”

Thái độ của ông bình thản đến mức, cứ như chỉ là đón tôi tan học hồi tiểu học vậy.

Tôi vùi đầu vào ngựk, h/oảng s/ợ không biết phải đáp lại sự ân cần này thế nào, lắp bắp đáp: “Cảm ơn bố ạ!”

Ông im lặng.

Giữa chúng tôi dường như đã vạch ra một vết c/ắt sâu hoắm, vực thẳm không thể vượt qua.

Cũng như lúc này, tôi nhìn họ ở đằng xa đang vui vẻ hòa thuận, còn tôi chỉ có thể như con chuột trong cống rãnh, âm thầm rình mò hạnh phúc của họ.

Tôi không thuộc về nơi này, từ giây phút tôi bị đưa đi, tôi đã biết điều đó rồi.

Tôi nhắm mắt lại, quay đầu rời đi, tìm một góc khuất tĩnh lặng để ở.

6.

Khi bố mẹ đi đến đứng nói chuyện ở cái bục chỉ cách tôi một cây cột, tôi vô thức trốn đi.

Giọng mẹ đầy lo lắng: “Duyệt Duyệt vẫn chưa khá lên, hay là đưa con bé đi khám đi?”

Bố hừ lạnh một tiếng, thái độ kiên quyết: “Không được! Bà không thấy nhà họ Kỳ hôm nay đã rất khó chịu khi không thấy Duyệt Duyệt ra chào hỏi sao? Nếu Duyệt Duyệt còn bị b/ệnh, bà bảo Thường Lạc phải làm sao?”

Im lặng một lát, mẹ thở dài, giọng điệu lúc sau mang theo chút oán trách: “Lúc đó lẽ ra không nên đưa Duyệt Duyệt đến nơi đó.”

“Không đưa nó đi, chúng ta lấy đâu ra tiền cho Thường Lạc đi du học?” Giọng bố mất kiên nhẫn, “Bà không phải không biết lúc đó Thường Duyệt đang nộp đơn xin dự án trao đổi sinh viên.”

Tôi sững sờ, như rơi xuống hầm băng.

Mỗi ngày trong cái “trường” đó, tôi đều sám hối vì mình đã m/ua tiểu thuyết ngôn tình, lên án bản thân không hiểu chuyện, cầu nguyện bố mẹ có thể nhìn thấy sự hối cải của tôi mà đưa tôi rời đi.

Nhưng giờ đây sự thật hiện ra rành rành trước mắt tôi, hoàn toàn không phải vì cái gọi là tiểu thuyết ngôn tình, càng không phải vì tôi không hiểu chuyện.

Chỉ đơn giản là vì tài nguyên trong nhà phải dồn cho anh trai, còn tôi là quân cờ bị cha mẹ vứt bỏ.

“Nhưng mà Duyệt Duyệt...” Giọng mẹ vẫn còn ngập ngừng.

Bố cũng im lặng một lúc, giọng nói lúc sau dịu xuống: “Chúng ta quả thực có lỗi với nó, dù sao thì những ngày tháng khó khăn nhất cũng qua rồi, sau này chúng ta nuôi nó là được, cũng chẳng thiếu thốn gì số tiền đó.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Em gái đỡ lấy, hào môn này toàn là nợ

Chương 8
Khi tiểu thư thật tìm đến cửa, cô ta mặc bộ đồng phục cũ đã giặt đến bạc màu, ánh mắt đầy toan tính dán chặt vào chiếc túi hàng hiệu của tôi. Sau khi xem xong kết quả xét nghiệm ADN, mẹ nuôi giáng cho tôi một cái tát, đuổi tôi cút khỏi nhà ngay lập tức. Tiểu thư thật đắc ý nhìn tôi: 'Cuộc đời tiểu thư hào môn của chị, từ hôm nay phải trả lại cho tôi!' Tôi nhìn tờ giấy đòi nợ của thế giới ngầm trong túi, rồi lại nhìn khuôn mặt đầy vẻ cuồng hỉ của cô ta, tôi mỉm cười vô cùng chân thành: 'Tất cả mọi thứ của nhà họ Cố, cùng với sự giàu sang phú quý ngút trời này, giờ đây đều là của cô cả rồi. Em gái à, cô nhất định, nhất định phải đỡ cho chắc đấy.'
0