【Tìm người trên toàn mạng không phải chỉ để câu view chứ? Muốn giúp thật thì đích thân mang đến đi.】
Trong chốc lát, tất cả bình luận đều nghiêng về phía yêu cầu tôi đích thân mang đến.
Tôi thấy thời cơ đã chín muồi.
Đưa ống kính lại gần, nhìn thẳng vào camera, ánh mắt vô cùng chân thành.
“Được, tôi đồng ý với bạn.”
“Tôi tên Tống Minh Châu, cũng là thí sinh thi đại học năm nay, vừa đỗ vào Thanh Hoa - Bắc Đại.
Tôi hiểu rất rõ tờ giấy báo nhập học quan trọng với một học sinh đến mức nào.”
“Giấy báo của bạn, tôi tuyệt đối không để xảy ra sơ suất gì.”
“Thật sao?! Cảm ơn chị! Cảm ơn chị!”
Tôi đổi giọng, như thể vô tình nhắc đến.
“Không sao, dù sao vài ngàn tệ tiền lộ phí đi lại, đối với nhà tôi mà nói đúng là không đáng là bao.”
Tiếng thở trong điện thoại bỗng khựng lại.
Vài giây sau, cô ta vội vàng lên tiếng.
“Chị ơi, em có thể kết bạn WeChat với chị không? Trên đường đi chúng ta dễ liên lạc.”
“Được thôi.”
Cá đã cắn câu.
Cúp điện thoại, số người xem livestream đã vượt quá mười ngàn.
Phần bình luận cãi nhau như cái chợ vỡ.
【Sao tôi thấy chuyện này không ổn nhỉ?】
【Nghèo thế mà còn đi du lịch Tây Tạng được à?】
【Lầu trên đừng thuyết âm mưu nữa, cô bé người ta sắp khóc ch*t rồi, hơn nữa ai quy định nghèo thì không được đi mở mang tầm mắt trong kỳ nghỉ hè chứ.】
Chẳng bao lâu sau, một cư dân mạng tự xưng là người cùng làng với Sở Kiều Kiều xuất hiện.
【Tôi là người cùng làng với Sở Kiều Kiều, tôi có thể chứng minh nhà cô ấy cực kỳ nghèo.】
【Cả nhà cô ấy mười năm trước đã lên thành phố làm thuê, chắc chẳng ki/ếm được mấy đồng đâu.】
Người này vừa dẫn dắt dư luận, “hình tượng nghèo khó” của Sở Kiều Kiều hoàn toàn được x/ác lập.
Nghèo khó, nỗ lực, hy vọng của cả gia đình, những nhãn dán này đá/nh trúng vào lòng trắc ẩn của công chúng.
Tôi không phản bác, trước mặt mọi người nhét tờ giấy báo của Học viện Kỹ thuật Nghề nghiệp Hồng Tinh vào túi niêm phong.
Trình diễn không góc ch*t.
M/ua vé.
Qua kiểm tra an ninh.
Tờ giấy báo đựng trong túi trong suốt đó không rời khỏi ống kính lấy một giây.
Trên tàu cao tốc, tôi nhắn tin cho bố mẹ.
“Bố, mẹ, thuê thêm vài vệ sĩ đi ạ, mấy ngày này cứ ở nhà không đi đâu cả, đợi con về.”
Kiếp trước, bố mẹ tôi vì giúp tôi minh oan mà chạy đôn chạy đáo tìm bằng chứng.
Kết quả bị đám fan cuồ/ng do Sở Kiều Kiều kích động vây chặn dưới lầu công ty.
Có kẻ cầm đầu đ/ập xe, có kẻ ném đ/á.
Trong cơn hỗn lo/ạn, mẹ tôi bị ném trúng đầu chảy m/áu đầm đìa.
Bố tôi đi/ên cuồ/ng lao tới, nhưng bị đ/âm ba nhát.
Khó khăn lắm mới c/ứu sống được, nhưng vẫn không ngăn được đám c/ôn đ/ồ xông vào nhà lúc đêm khuya.
Nghĩ đến đây, ngón tay tôi không kiềm chế được mà r/un r/ẩy.
Bố trả lời rất nhanh:
“Được, tất cả nghe theo con. Bố đã chuyển cho con hai trăm ngàn, ở ngoài chú ý an toàn, muốn chơi gì thì chơi.”
Tôi cắn ch/ặt môi, cố nén nước mắt nơi đáy mắt.
Cười trở lại, giao lưu trò chuyện với cư dân mạng trong màn hình.
4.
Trên WeChat, tôi chấp nhận lời mời kết bạn của Sở Kiều Kiều, cố tình cài đặt quyền xem nhật ký cho cô ta thấy hết.
Túi xách phiên bản giới hạn, tiệc du thuyền riêng, ảnh chụp chung với người nổi tiếng...
Cô ta bắt đầu thăm dò tôi.
“Chị ơi, nhà chị giàu quá, quần áo chị mặc chắc đắt lắm nhỉ?”
“Chị ơi, nhà chị ở to thật đấy, như cung điện vậy.”
Tôi khoe của một cách công khai lẫn kín đáo.
Nhắc đến chiếc xe thể thao vừa m/ua, nhắc đến căn hộ chung cư ở trung tâm thành phố.
Tôi nhìn sự gh/en tị ngày càng méo mó của cô ta, biết mục đích đã đạt được, liền không trả lời nữa.
Kiếp trước cô ta chỉ biết gia cảnh tôi khá giả, đã dám bày mưu b/ạo l/ực mạng để hại ch*t tôi.
Giờ đây đối mặt với sự công kích của khối tài sản khổng lồ như thế này, không biết sẽ nảy sinh ra kế hoạch đ/ộc á/c nào nữa.
Tôi rất mong chờ.
Vài tiếng trôi qua nhanh chóng, tàu đến ga.
Tôi mở điện thoại, gọi cho Sở Kiều Kiều, vẫn bật loa ngoài.
“Tôi đến ga rồi, cô ở đâu?”
Lần này, cô ta không hẹn ở quán cà phê trung tâm thành phố như kiếp trước.
Mà đưa ra một địa chỉ vùng quê hẻo lánh.
Tôi cười lạnh trong lòng, kiếp trước cô ta dùng dư luận gi*t tôi, kiếp này định dùng vũ lực sao?
Tôi hướng vào ống kính livestream, đọc từng chữ địa chỉ đó lên.
Phần bình luận ngay lập tức có người cảm thấy không ổn.
【Địa điểm này hẻo lánh quá nhỉ? Chủ kênh là con gái thì cẩn thận chút đi.】
【Mẹ kiếp, quê tôi ở gần đây, khu làng Hạnh Phúc đó rất lo/ạn, toàn dân anh chị ngoại lai thôi!】
Có vài người nói họ ở không xa, nếu có chuyện gì thì có thể chạy đến giúp tôi ngay.
Tôi mỉm cười cảm kích hướng vào ống kính.
“Cảm ơn mọi người, không sao đâu, ban ngày ban mặt, tôi chỉ mang đồ đến thôi mà.”
Tôi theo định vị, bắt xe đến cái nơi gọi là làng Hạnh Phúc đó.
Dưới gốc cây hòe già đầu làng, Sở Kiều Kiều đang lo lắng ngóng trông.
Thấy tôi, mắt cô ta sáng lên, rảo bước lao tới.
“Chị ơi, cuối cùng chị cũng đến rồi! Em đợi chị lâu lắm rồi!”
Tôi đưa túi niêm phong đựng giấy báo nhập học qua.