Thế mà chẳng ngờ chỉ mới hai ngày, Tô Vãn Âm đã tìm đến tận cửa.

Sau bao ngày vất vả mới có chút thời gian rảnh rỗi, để thư giãn, tôi tham gia một buổi leo núi của câu lạc bộ ngoài trời.

Kết quả là chẳng được bao lâu, điện thoại của Tô Vãn Âm lại réo lên như đòi mạng.

Tôi theo phản xạ mà bắt máy.

“Hứa Thanh Thanh, danh sách nhà tài trợ chị đưa có phải bị sai không? Sao mấy lão chủ đó ai cũng khó chiều thế?”

“Chúng tôi tìm đến chỗ Tổng giám đốc Lý, ông ta lại bắt chúng tôi viết miễn phí ba bản kế hoạch kinh doanh cho công ty họ, còn đòi phải quảng cáo cho họ trong đêm hội nữa! Sao mà lắm chuyện thế? Chúng tôi là sinh viên, chứ có phải lao động miễn phí cho họ đâu!”

Nghe cô ta lải nhải phàn nàn ở đầu dây bên kia, tôi chỉ thấy xui xẻo.

Hôm trước lúc chặn các nhà tài trợ, tôi lại sơ suất bỏ sót Tô Vãn Âm!

Tôi đứng trên đỉnh núi, đón những cơn gió mát lạnh, chỉ thản nhiên đáp lại cô ta bốn chữ:

“Liên quan gì đến tôi!”

Nói xong, tôi chặn luôn số cô ta.

Quả nhiên, không còn thứ xui xẻo này, ngay cả bầu trời cũng sáng sủa hơn vài phần.

Đợi sau khi leo núi dã ngoại trở về trường, vừa đến nơi tôi đã bị Hội trưởng Hội sinh viên chặn lại.

“Hứa Thanh Thanh, lúc họp trước đó, cảm xúc của mọi người hơi kích động, nói năng có phần chủ quan. Nói thật, vị trí Trưởng ban Đối ngoại này ngoài em ra, đúng là không ai làm tốt hơn được.”

Tôi nhướn mày, không nói gì.

Cố Nguyên thấy tôi không đáp, liền hắng giọng.

“Nhưng mà, em đã gây ra chuyện như thế, muốn quay lại vị trí này thì bắt buộc phải tìm cách đàm phán lấy được khoản tài trợ năm mươi nghìn tệ đó. Hơn nữa, đêm hội lần này chỉ được phép tiêu năm nghìn, bốn mươi lăm nghìn còn lại phải để nguyên không thiếu một xu cho Hội sinh viên làm phúc lợi.”

Tôi lập tức cảm thấy đám người này chắc chắn có vấn đề về th/ần ki/nh.

Bắt tôi đi c/ầu x/in khắp nơi để lấy về năm mươi nghìn tiền tài trợ, rồi chỉ cho phép tiêu năm nghìn, bốn mươi lăm nghìn còn lại phải nộp hết cho họ làm phúc lợi sao?

Tôi cười nhạt trước mặt mọi người, thẳng thừng từ chối.

Sắc mặt Cố Nguyên tối sầm lại.

“Hứa Thanh Thanh! Em đừng có không biết điều! Không có cái nền tảng Hội sinh viên này, em tưởng mình là cái thá gì?”

Tôi thậm chí chẳng thèm ngoảnh đầu, cứ thế lách qua người hắn mà đi.

Thế rồi lại thêm mấy ngày sống trong cảnh tiêu d/ao tự tại.

Chẳng bao lâu sau, tôi nghe tin đêm hội chào tân bắt đầu buổi tổng duyệt trang phục lần đầu tiên.

Chiều tan học đi ngang qua đại lễ đường, vì tò mò, tôi tiện đường bước vào xem.

Chỉ thấy Tô Vãn Âm đang được đám đông vây quanh ở ngay chính giữa sân khấu, ai nấy đều lộ rõ vẻ vui mừng.

“Trưởng ban Tô, chị giỏi quá đi mất, thật sự chỉ dùng năm nghìn tệ mà đã lo xong sân khấu với đống đồ này rồi!”

Tô Vãn Âm đắc ý ra mặt.

Ánh mắt cô ta lướt qua tôi, hất cằm lên thật cao.

“Đương nhiên rồi, tôi đây hoàn toàn không hề bớt xén một xu nào! Có liêm sỉ hơn khối kẻ khác!”

Cô ta ám chỉ điều gì, mọi người cũng đều hiểu ra.

Lần lượt ném cái nhìn kh/inh bỉ về phía tôi.

“Đúng thế, Trưởng ban Tô làm gì cần phải so sánh với loại người đó!”

“Dù không có cô ta, chúng ta vẫn tổ chức sân khấu hoành tráng được như thường!”

Tôi liếc nhìn đống “rác” trên sân khấu.

Tôi đã tổ chức đêm hội ba năm nay, loại trang phục nào mà chưa từng thấy qua?

Tô Vãn Âm vì tiết kiệm tiền mà đúng là cái thứ rác rưởi nào cũng dám bê lên sân khấu.

Tôi lắc đầu, cảm thấy nhạt nhẽo, vừa định quay lưng rời đi thì vừa vặn đụng phải Cố Nguyên đang sầm mặt bước tới.

Hắn thấy tôi, mày nhíu ch/ặt.

“Hứa Thanh Thanh! Em lại đây cho tôi!”

Tôi dừng bước, theo hắn ra hành lang bên ngoài đại lễ đường.

Cố Nguyên quay người lại, mặt đen như đít nồi.

“Hứa Thanh Thanh, về việc em ăn hoa hồng, tư túi tiền tài trợ trước đây đã gây ảnh hưởng cực kỳ nghiêm trọng trong trường, nên hôm qua Hội sinh viên đã họp chuyên đề và quyết định khai trừ em, hủy bỏ mọi chức vụ và danh dự của em trong Hội sinh viên.”

Nghe quyết định này, tôi có chút bất ngờ, sau đó nhíu mày.

“Cố Nguyên, n/ão anh bị hỏng à? Loại chuyện này lừa người khác thì được, mà anh cũng tin sao?”

Ba năm qua, mỗi khoản tài trợ, mỗi tờ hóa đơn, bảng kê chi tiết của ban Đối ngoại, tờ nào mà chẳng là do hắn ký duyệt?

Đường đi nước bước của từng xu trong sổ sách, Cố Nguyên còn rõ hơn ai hết!

Nghe lời chất vấn của tôi, Cố Nguyên há miệng, nửa ngày không thốt ra được câu nào.

Nhìn bộ dạng chột dạ đó của hắn, tôi chỉ thấy gh/ê t/ởm.

“Được, khai trừ thì khai trừ, cái chức trưởng ban này, ai thích làm thì làm, coi như ba năm qua tôi làm không công!”

Trước đây tôi ở lại chỉ vì muốn làm việc có đầu có đuôi, không để lại nuối tiếc cho cuộc đời sinh viên của mình.

Giờ xem ra, thà rằng chẳng làm gì cả còn hơn.

Chẳng mấy chốc đã đến ngày diễn ra đêm hội chào tân, một lượng lớn truyền thông và phóng viên đã xuất hiện tại hiện trường.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tân sinh viên cướp mất chức trưởng ban đối ngoại của tôi, tôi bật cười, cô ta khóc cái gì?

Chương 9
Tôi vì chạy đôn chạy đáo kiếm tài trợ cho ban Đối ngoại của Hội sinh viên mà mệt đến mức xuất huyết dạ dày, vậy mà trong cuộc họp tổ chức tiệc chào tân sinh viên, lại bị cô sinh viên năm nhất Tô Vãn Âm chỉ thẳng vào mũi mà mắng nhiếc trước mặt mọi người. "Năm mươi nghìn tệ? Cô tưởng chúng tôi là kẻ ngốc chắc! Một buổi tiệc chào tân sinh viên thì lấy đâu ra mà tốn nhiều tiền đến thế? Tôi đã hỏi thăm rồi, tiền thuê địa điểm cộng với vật tư nhiều nhất cũng chỉ năm nghìn! Bốn mươi lăm nghìn còn lại chắc là vào túi cô hết rồi đúng không?" "Tôi đề nghị bãi miễn chức vụ của Hứa Thanh Thanh ngay lập tức, nếu mọi người tin tưởng tôi, cứ để tôi làm trưởng ban Đối ngoại này, đảm bảo năm nghìn tệ là lo xong xuôi buổi tiệc!" "Số tiền còn dư, tôi sẽ phát phúc lợi cho tất cả mọi người!" Cô ta nói năng hùng hồn, đanh thép, chẳng mấy chốc đã nhận được những tiếng reo hò tán thưởng. Nhìn dáng vẻ hào hứng đầy nhiệt huyết của cô ta, tôi suýt chút nữa đã bật cười thành tiếng. Cái công việc quái quỷ này, quanh năm suốt tháng phải khom lưng cúi đầu lấy lòng người khác, bỏ tiền túi ra bù lỗ rồi còn phải gánh tội thay, đã thế còn bị coi như cái máy rút tiền để người ta chửi bới. Tôi đã muốn vứt bỏ nó từ lâu rồi! Giờ thì hay quá, có người tự nguyện nhảy vào tiếp quản, lại còn tích cực đến thế! Tôi nhường vị trí ngay tại chỗ, chỉ hận không thể dập đầu cảm tạ Tô Vãn Âm.
Sảng Văn
0