Đạn mạc đều đang reo hò nhảy múa, reo hò vì hai người sắp thành đôi, vui sướng vì câu chuyện cuối cùng cũng đi đúng quỹ đạo.
Chỉ có mình tôi bị bỏ lại ở quá khứ sai lầm, bị bỏ lại ở bản cốt truyện cũ, trái tim đ/au nhói.
Hóa ra quỹ đạo cuộc đời tôi luôn là thứ đã được sắp đặt sẵn, dù không có mẹ, dù trốn ra nước ngoài, thì vẫn còn cái gọi là cốt truyện này.
Thở hắt ra một hơi, tôi cầm điện thoại, r/un r/ẩy gõ tin nhắn:
【Giang Minh Xuyên, chúng ta chia tay đi.】
Gửi xong, tôi lập tức kéo cậu ta vào danh sách đen.
Sáng hôm sau mẹ đã gọi tôi dậy, lôi tôi đến viện thẩm mỹ chăm chút một hồi, xong xuôi nhìn vào gương tôi cảm thấy mình tươi tắn hơn hẳn chục phần.
Đêm đến nằm trên giường, tôi tiếp tục xem đạn mạc tường thuật trực tiếp.
Giang Minh Xuyên rất quan tâm đến Tống Vi, sợ cô ấy chưa hồi phục nên đặc biệt cho nghỉ phép, còn sắp xếp b/ệnh viện tư nhân để kiểm tra sức khỏe.
Tôi càng nhìn càng thấy không phải vị, dứt khoát tắt điện thoại đi ngủ.
Ngủ một giấc đến khi tự tỉnh, bữa trưa mẹ tôi vẫn lải nhải: "Đối phương lớn hơn con năm tuổi, sự nghiệp thành đạt, ngoại hình cũng tốt, hơn nữa nó sống ở nước ngoài lâu năm, hai đứa cũng coi như là có tiếng nói chung, nắm bắt cơ hội cho tốt."
Trong lòng tôi bực bội không chịu nổi, qua loa đáp vài câu.
Bốn giờ chiều, dưới sự thúc giục của mẹ, tôi ra khỏi nhà, nhà hàng không xa, lái xe hai mươi phút là tới.
Cứ tưởng mình đến đã đủ sớm, ai ngờ trong phòng riêng đã có người chờ sẵn.
"Chào... cô?"
Tôi nhìn người trong phòng, sững sờ.
Đây là đối tượng xem mắt của tôi sao?
Trẻ quá mức rồi đấy?
Chẳng phải bảo lớn hơn tôi năm tuổi sao, sao nhìn như sinh viên thế này?
Chàng trai lập tức đứng dậy, trông có vẻ hơi lúng túng: "Chào cô Vu, tôi là Giang Việt."
Tôi đá/nh giá cậu ta, ngoại hình khá, chiều cao cũng được, má hơi đỏ, rất có cái cảm giác của nam sinh đại học thuần khiết.
"Chào cậu."
Tôi gật đầu, lại nghi hoặc: "Cậu là đối tượng xem mắt của tôi sao?"
Giang Việt vừa lắc đầu vừa gật đầu: "Người đáng lẽ gặp cô là chú nhỏ của tôi, nhưng, nhưng chú ấy bảo mình có đối tượng rồi, sống ch*t không chịu sự sắp đặt của gia đình, nên tôi bị bắt thế chân đến đây."
Ch*t ti/ệt, sao lại là chú nữa, tôi bây giờ bị PTSD với từ "chú" rồi!
Tôi thầm m/ắng trong lòng, nhưng ngoài mặt lại ôn hòa: "Vậy thì chúng ta cứ làm cho xong thủ tục đi."
"Không phải, chị ơi, nếu chị đồng ý, em cũng được mà."
Giang Việt đỏ mặt, giọng khẩn thiết: "Năm nay em đại học năm hai rồi, em trưởng thành rồi, em có thể đính hôn trước, tốt nghiệp rồi kết hôn!"
Tôi dở khóc dở cười: "Đừng đùa như thế, chị lớn hơn cậu bốn tuổi đấy."
"Thì sao nào." Giang Việt không hề bận tâm, "Gái hơn hai trai hơn một, em còn hơn cả một tuổi nữa cơ."
Tôi hoàn toàn không coi là thật, qua loa ăn xong bữa cơm liền định cáo từ.
Điện thoại rung lên, có tin nhắn gửi đến, từ một số lạ:
【Chẳng phải đã hứa, chỉ cần mình anh thôi sao?】
Tim tôi thắt lại, theo phản xạ nhìn xung quanh.
"Chị?" Giang Việt nhìn tôi, "Sao thế?"
Tôi trấn tĩnh lại: "Không có gì, đi thôi."
"Chị để em đưa chị về."
Cậu ta ân cần mở cửa nhà hàng cho tôi: "Xe thể thao em mới lấy, chạy đã lắm, để em đưa chị đi dạo phố ở Bến Thượng Hải nhé!"
Tôi vừa định từ chối, ánh mắt vô tình liếc thấy bóng người đứng dưới cột đèn cách đó không xa.
Đợi đến khi tôi phản ứng lại, tôi đã chạm mắt với đối phương.
Là Giang Minh Xuyên.
Anh đứng dưới ánh đèn nhợt nhạt, nhìn chằm chằm vào tôi không chớp mắt, đôi đồng tử đen còn sâu hơn ngày thường, chỉ một cái nhìn đã giữ ch/ặt lấy tôi.
【Ch*t ti/ệt? Sao daddy lại về nước rồi?】
【Giờ này chẳng phải anh ta nên ở bên cạnh nữ chính sao! Sao làm xong rồi chạy mất?】
【Mẹ ơi, anh ta không phải là đối tượng xem mắt ban đầu của nữ phụ đấy chứ... Hai người này sao lại có thể va vào nhau được thế này?】
Tôi đứng ch/ôn chân tại chỗ, trong khoảnh khắc đến cả hơi thở cũng thấy khó khăn.
"Chị?"
Giang Việt nhìn theo hướng mắt tôi, cũng sững sờ: "Chú nhỏ??"
Chú nhỏ?!
Tôi hít sâu một hơi, chưa kịp nói gì, Giang Việt đã lên tiếng: "Chú nhỏ, sao chú lại tới đây?"
Cậu ta quan sát biểu cảm của Giang Minh Xuyên, theo phản xạ bước lại gần phía tôi: "Chẳng phải chú có đối tượng rồi sao, đến xem mắt thế này không hay đâu nhỉ? Chị ấy bây giờ là đối tượng xem mắt của cháu rồi."
Giang Minh Xuyên ánh mắt lạnh lẽo: "Đối tượng của chú đang xem mắt với cháu, chú không thể đến xem thử sao."
Giang Việt ngẩn người.
Giang Minh Xuyên không thèm để ý đến cậu ta nữa, chỉ nhìn tôi: "Chuyện hứa với anh còn chưa làm được, sao đã về nước rồi?"
Môi tôi động đậy, nhưng không biết bắt đầu từ đâu.
Giang Minh Xuyên cười tự giễu: "Về nước là để xem mắt sao? Lần này anh xếp thứ mấy trong lòng em rồi?"
"Vu Nhiên, em nói trong lòng chỉ để ý đến anh, anh đã luôn chờ đợi, nhưng anh chờ được cái gì? Chờ được em về nước? Chờ được bị chia tay sao?"