Anh hít sâu một hơi, ánh mắt nhạt nhẽo: "Vu Nhiên, rốt cuộc em có trái tim hay không?"

Đạn mạc không ngừng bay nhảy trước mắt, tố cáo Tống Vi đang ốm sốt, gào thét bắt Giang Minh Xuyên mau chóng vứt bỏ tôi để quay về bên nữ chính.

Đôi mắt bị đạn mạc đ/âm cho đ/au nhói, nhưng tôi lại đột nhiên mỉm cười.

Là tôi không có trái tim sao?

Là tấm chân tình của tôi chẳng khác nào châu chấu đ/á xe, chưa bao giờ được số phận đoái hoài.

"Giang Việt."

Tôi không nhìn ánh mắt bi thương của Giang Minh Xuyên nữa, quay đầu gật nhẹ với chàng trai bên cạnh: "Chẳng phải muốn đưa chị về nhà sao? Đi thôi."

"Vu Nhiên!"

Giang Minh Xuyên nắm ch/ặt lấy cổ tay tôi, đồng tử r/un r/ẩy: "Là anh nói sai rồi, xin lỗi em, anh--"

"Giang tổng,"

Tôi hất tay anh ra, từng chữ từng chữ một nói: "Chúng ta đã chia tay rồi, mong mỗi người đều bảo trọng."

Tâm trạng rất tệ, tôi không muốn về nhà, bèn bảo Giang Việt đưa mình đến khách sạn gần đó.

"Chị."

Lúc xuống xe, cuối cùng cậu ta cũng không nhịn được mà gọi tôi lại: "Chị và chú nhỏ của em..."

Tôi cố tỏ ra nhẹ nhàng nhún vai: "Qu/an h/ệ người yêu cũ, không nhìn ra sao?"

Giang Việt nhướng mày: "Vậy em theo đuổi chị được không? Em không kém hơn chú nhỏ đâu."

Tôi đăm đăm nhìn gương mặt có vài phần giống Giang Minh Xuyên của cậu ta, một lúc lâu sau, mỉm cười: "Không được đâu."

Trong lòng tôi, chỉ muốn có một Giang Minh Xuyên đ/ộc nhất vô nhị mà thôi.

Đây là chuyện không liên quan đến cốt truyện hay số phận, đây là điều duy nhất tôi có thể quyết định nằm ngoài quỹ đạo của câu chuyện.

Đêm đã về khuya, tôi báo bình an cho mẹ, còn về kết quả buổi xem mắt mà bà hỏi, tất nhiên chỉ có hai chữ: "Hỏng rồi".

Giây tiếp theo, những cuộc gọi trách móc tới tấp đổ về, tôi đã chuẩn bị từ trước, trực tiếp tắt máy đi ngủ.

Sáng hôm sau tỉnh dậy đã không còn sớm, mở điện thoại ra, một loạt rung động làm tê cả lòng bàn tay, không khỏi cảm thán mẹ tôi đúng là kiên trì thật.

Tin nhắn mới nhất là từ mười phút trước, đến từ Giang Việt:

【Chị! Em m/ua bữa sáng cho chị, buffet của khách sạn này không ngon đâu.】

Tôi chậc lưỡi: 【Không cần đâu.】

Giang Việt gửi một biểu tượng cảm xúc đáng thương: 【Nhưng em đã ở sảnh khách sạn rồi, em mang lên cho chị thôi, không cần chị phải chạy đi đâu hết.】

Tôi thở dài, cam chịu rửa mặt rồi xuống lầu, xem ra phải nói cho rõ ràng hơn mới được.

Tại sảnh tầng một khách sạn, tôi nhìn thấy Giang Việt ngay lập tức.

Nhóc con cố ý sửa soạn lại bản thân, trông vừa nắng mai vừa đẹp trai, tay trái xách bữa sáng, tay phải cầm một bó hoa hồng phấn nhỏ.

Nhìn thấy tôi, mắt Giang Việt sáng bừng lên, ba bước thành hai bước chạy tới: "Chào buổi sáng chị."

Tôi gật đầu, ánh mắt ra hiệu hỏi bó hoa trong tay cậu ta là thế nào?

Giang Việt hắng giọng: "M/ua bữa sáng được tặng kèm đấy."

Tôi không khỏi buồn cười: "Tiệm bữa sáng nào mà hào phóng thế, tặng cả hoa Ecuador cơ à?"

Giang Việt bị tôi bóc trần cũng không giả ngốc nữa, nhét hoa vào tay tôi: "Dù sao em cũng m/ua rồi, chị cứ nhận lấy đi, coi như vật trang trí cũng được."

Tôi vừa định từ chối, đạn mạc trước mắt lại từng cái một c/ầu x/in tôi nhận lấy:

【C/ầu x/in cô đấy nữ phụ, mau nhận lấy đi, để daddy ch*t tâm đi!】

【Anh ta canh ở khách sạn cả đêm, nữ chính ốm đ/au cũng chẳng thèm quản, tâm trí toàn đặt hết lên người cô rồi!】

【Từ lúc cháu trai tới, anh ta cứ nhìn chằm chằm hai người, ánh mắt đó đ/áng s/ợ lắm, cô mau nhận hoa để c/ắt đ/ứt hy vọng của anh ta đi!】

Nghe vậy tay tôi run lên, bó hoa rơi xuống, giấy gói hoa hơi lỏng lẻo, cú rơi này khiến hoa hồng rụng đầy đất.

"Xin lỗi nhé." Tôi hoàn h/ồn, nhìn đống hoa dưới đất cũng thấy hơi ngại.

Giang Việt thở dài: "Không trách chị, có lẽ ông trời cũng đang nhắc nhở em đừng cưỡng cầu."

Cậu ta gom hoa lại, ngồi xổm trên đất ngước nhìn tôi: "Thật sự không cân nhắc em sao?"

Tôi lướt ánh mắt qua cậu ta, dừng lại ở chiếc xe sedan màu đen bên ngoài khách sạn, lắc đầu: "Đừng lãng phí thời gian vì chị."

Giang Việt bĩu môi, ôm hoa đứng dậy: "Vậy bữa sáng thì nhận được chứ, thím nhỏ."

Tôi không tiện từ chối thêm nữa, nhận lấy: "Cảm ơn nhé."

Xách bữa sáng về phòng, tôi vừa ăn vừa xem điện thoại.

Ngoài những cuộc gọi "đòi mạng" của mẹ, còn có vài tin nhắn từ người lạ, một loạt lời xin lỗi, dùng ngón chân cũng biết là ai gửi.

Nhưng Giang Minh Xuyên không hề xin lỗi tôi.

Trong lòng bực bội, tôi mở mục "Nhược Trí Ba" (diễn đàn giải trí) ra định tìm chút niềm vui, nhưng lại nhận được một tin nhắn riêng.

J: 【Bạn ơi, những đường link quần áo đó bạn còn không? Gửi cho mình thêm vài cái nữa đi.】

Tôi khẽ nhướng mày, hóng hớt: 【Được công nhận rồi à? Làm hòa rồi? Ngọt ngào lắm rồi hả?】

J khựng lại: 【Chưa, chia tay rồi, đang c/ầu x/in làm hòa đây.】

Tôi kinh ngạc: 【Sao lại thế được!】

J rất khó nói, quay sang hỏi tôi: 【Còn bạn thì sao, với bạn trai bạn thế nào rồi?】

Tôi cũng thở dài: 【Đừng nhắc nữa, bọn mình là mệnh trời đã định không đi đến cuối cùng được, sớm muộn gì cũng sẽ đến ngày chia tay thôi.】

J lại nói: 【Vậy thì cứ đi đến ngày đó rồi tính tiếp đi đã chứ.】

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm