Hắn chống một tay lên khung cửa sổ, nhẹ nhàng nhảy vào trong.
Hắn mặc y phục đen, đầu tóc không đội mũ, buộc lại rất tùy ý.
Khác hẳn với vị tiểu hầu gia thanh quý thường ngày.
Tôi nhìn đến ngẩn cả người.
Tạ Hoài bước tới gần, nhìn thấy bát kem tuyết trên tay tôi.
Lông mày nhíu lại.
"Đêm hôm còn ăn món này?"
Tôi chột dạ giấu ra sau lưng.
"Chỉ hai miếng thôi."
Hắn vươn tay: "Đưa đây."
Tôi không chịu.
"Em tự ăn hết được."
"Khẩu vị của em lớn bao nhiêu, ta còn lạ gì sao?"
Tôi bị hắn nói đến mức không còn lý lẽ gì.
Hắn lấy bát kem tuyết, nếm thử một miếng.
Lông mày càng nhíu ch/ặt hơn.
"Lạnh."
"Vậy anh đừng ăn."
"Em cũng không được phép ăn."
Tôi tức gi/ận lườm hắn.
Hắn lại đặt bát xuống bàn, cúi đầu nhìn tôi.
"Nghe nói hôm nay em đi mách tội à?"
Tim tôi hẫng một nhịp.
"Mách tội gì cơ?"
Tạ Hoài từng bước tiến lại gần.
Tôi từng bước lùi lại.
Cuối cùng lại bị hắn ép vào cạnh giường.
Tôi ngồi xuống, hắn cúi người chống hai tay sang hai bên tôi.
Cả người tôi đều bị hắn bao trùm.
"Nói ta cứ chạm vào em?"
Mặt tôi nóng bừng.
"Vốn dĩ là vậy mà."
Hắn rũ mắt nhìn tôi.
"Không cho chạm?"
Ngón tay tôi bấu ch/ặt lấy góc chăn.
"Anh chạm ít thôi."
Tạ Hoài không nói gì.
Hắn cúi đầu, đặt trán lên vai tôi.
Tôi cứng đờ.
Hơi thở của hắn phả vào cổ tôi, rất nóng.
"Không ít được."
Tim tôi đ/ập lo/ạn nhịp.
"Tạ Hoài."
Giọng hắn trầm đục.
"Ngày em tránh ta, cả đêm đó ta không ngủ được."
Tôi sững người.
Hắn vươn tay nắm lấy tay tôi, đặt lên gáy mình.
Như muốn tôi chạm vào hắn.
"Chỗ này cứ căng cứng mãi."
Tôi theo bản năng sờ thử một cái.
Hắn quả nhiên cứng đờ dữ dội.
Tôi nhỏ giọng hỏi: "Anh căng thẳng như vậy làm gì?"
Tạ Hoài ngẩng đầu nhìn tôi.
Đôi mắt hơi đỏ.
"Sợ em không cần ta nữa."
Lòng tôi mềm nhũn.
Người như hắn, rất ít khi nói sợ.
Từ nhỏ đến lớn, dù bị thương cũng chẳng hé răng.
Vậy mà giờ đây lại cúi đầu, đặt gáy mình vào tay tôi, nói sợ tôi không cần hắn.
Tôi làm sao còn cứng rắn nổi nữa.
Tôi nhẹ nhàng xoa gáy hắn.
Tạ Hoài nhắm mắt lại, như thể cuối cùng cũng thấy dễ chịu hơn chút.
Tôi bỗng hiểu ra.
Tạ Hoài không phải thích bánh ngọt.
Cũng không phải nhất thiết phải ăn đồ thừa của tôi.
Hắn chỉ là thích có mối liên hệ với tôi.
Thích tôi đưa cho hắn những gì tôi ăn không hết.
Thích tôi sai bảo hắn một cách đương nhiên.
Thích tôi chạm vào hắn, cũng thích chạm vào tôi.
Tôi nhỏ giọng nói: "Em không có không cần anh."
Tạ Hoài ngước mắt.
"Vậy sau này em còn đút cho ta không?"
Mặt tôi nóng ran.
"Chẳng phải anh chê ngọt sao?"
"Chê."
"Thế mà vẫn ăn?"
Hắn nhìn tôi.
"Em đút thì ta ăn."
6.
Vụ án của Thẩm Tri Ý điều tra suốt một tháng.
Trong thời gian đó, phần bình luận cứ nhảy liên tục.
Lúc thì bảo Tạ Hoài cứ điều tra thế này sẽ nảy sinh tình cảm với Thẩm Tri Ý.
Lúc lại bảo Tạ Hoài mỗi lần gặp Thẩm Tri Ý đều mang theo năm thị vệ, như áp giải tội phạm, căn bản là không ngọt ngào nổi.
Sau này ngay cả bản thân Thẩm Tri Ý cũng nhìn ra.
Hôm đó cô ấy đến Tạ phủ đưa vật chứng.
Tôi cũng tình cờ ở đó.
Tạ Hoài ngồi sau bàn sách, tay nắm ch/ặt tay tôi.
Đúng vậy.
Hắn ngay cả khi xem hồ sơ cũng phải nắm lấy tôi.
Lúc đầu tôi thấy không phù hợp.
Nhưng hắn không cho tôi đi.
Hắn nói: "Em cứ ngồi cạnh ăn bánh, không nói gì là được."
Tôi nói: "Thế chẳng phải em thành vật trang trí sao?"
Hắn nói: "Em đẹp hơn vật trang trí."
Tôi suýt nữa ném miếng bánh vào mặt hắn.
Khi Thẩm Tri Ý bước vào, nhìn thấy cảnh tượng này, biểu cảm cô ấy hơi vi diệu.
Tạ Hoài ngược lại rất bình thản.
"Đặt vật chứng xuống đi."
Thẩm Tri Ý đặt hộp gỗ lên bàn.
Rồi nhìn về phía tôi.
"Khương cô nương."
Tôi vội vàng ngồi thẳng dậy.
"Thẩm cô nương."
Cô ấy cười một cái.
"Bên ngoài đều nói Tạ tiểu hầu gia lạnh lùng vô cảm, hôm nay tôi mới được mở mang tầm mắt."
Mặt tôi nóng bừng.
Tạ Hoài ngước mắt: "Đưa xong vật chứng rồi, có thể đi được rồi."
Thẩm Tri Ý: "......"
Bình luận: 【Ha ha ha ha thật vô tình.】
【Nữ chính: Tôi chỉ đến đưa vật chứng, không phải đến xem hai người nắm tay làm việc.】
【Tạ Hoài đối với nữ chính quả thực chỉ có công việc, ngay cả chén trà cũng không mời người ta uống.】
Tôi cảm thấy hơi áy náy.
"Thẩm cô nương có muốn ngồi lại uống chén trà không?"
Ngón tay Tạ Hoài đang nắm lấy tôi siết ch/ặt lại.
Tôi đ/au đến mức khẽ kêu lên một tiếng.
Hắn lập tức nới lỏng chút ít, nhưng vẫn nhìn tôi.
"Em rất muốn giữ cô ấy lại sao?"
Tôi: "......"
Cái này cũng gh/en sao?
Thẩm Tri Ý rất hiểu chuyện, lùi lại một bước.
"Không cần đâu, tôi còn có việc."
Cô ấy bước ra đến cửa, bỗng quay đầu lại.